
Khi Hoàng Thùy Linh phát hành album Hoàng vào năm 2019, đó không chỉ là một sản phẩm thành công về mặt thương mại mà còn là một bước ngoặt về tư duy sáng tạo trong Vpop, khi nữ ca sĩ lựa chọn khai thác chất liệu dân gian và văn học Việt Nam. Từ âm giai ngũ cung cho đến cảm hứng từ Truyện Kiều, toàn bộ album được xây dựng như một hệ thống thẩm mỹ nhất quán, nơi yếu tố truyền thống được đặt trong cấu trúc pop đương đại một cách có tính toán, qua đó chứng minh rằng âm nhạc đại chúng Việt hoàn toàn có thể phát triển dựa trên bản sắc riêng mà vẫn đạt hiệu quả lan tỏa mạnh mẽ trên thị trường. Thành công của Hoàng không chỉ nằm ở con số hay giải thưởng mà ở việc nó mở ra một hướng đi mới, nơi văn hóa Việt trở thành nguồn tài nguyên sáng tạo có thể được khai thác sâu và dài hạn.


Trong khi đó, Hòa Minzy lại cho thấy một hướng tiếp cận mang tính thị trường rõ rệt hơn với Bắc Bling, khi yếu tố văn hóa không chỉ nằm ở phần nghe mà được đẩy mạnh ở phần nhìn, từ bối cảnh, trang phục cho đến cách kể câu chuyện gắn với địa phương. Sản phẩm âm nhạc trong trường hợp này trở thành một phương tiện truyền tải hình ảnh văn hóa, nơi tính nhận diện đóng vai trò quan trọng trong việc thu hút sự chú ý của khán giả trên các nền tảng số, đặc biệt trong bối cảnh nội dung ngắn đang chi phối hành vi tiêu thụ.
Xu hướng này cũng lan sang các chương trình và concert, đáng chú ý với Trống Cơm trong chương trình Anh Trai Vượt Ngàn Chông Gai, nơi một ca khúc dân gian quen thuộc được tái hiện bằng quy mô dàn dựng lớn, kết hợp giữa phối khí hiện đại, vũ đạo và thiết kế sân khấu mang tính trình diễn cao. Thành công của tiết mục không đến từ yếu tố hoài niệm mà từ cách nó được làm mới để phù hợp với kỳ vọng giải trí đương đại, cho thấy dân gian hoàn toàn có thể trở thành chất liệu cạnh tranh trực tiếp trong không gian biểu diễn hiện đại.
Nhìn tổng thể, có thể thấy chất liệu văn hóa Việt đang dần thâm nhập vào mọi lớp của sản phẩm âm nhạc, từ âm thanh, ca từ, hình ảnh cho đến concept tổng thể, và quan trọng hơn, nó không còn giữ vai trò bổ trợ mà đã trở thành nền tảng sáng tạo cốt lõi. Sự chuyển dịch này cho thấy một thay đổi trong tư duy của nghệ sĩ, khi bản sắc không còn là yếu tố mang tính trang trí mà trở thành công cụ định vị thương hiệu trong một thị trường ngày càng cạnh tranh, nơi khán giả không chỉ tìm kiếm sự mới mẻ mà còn quan tâm đến tính nhận diện và chiều sâu văn hóa trong mỗi sản phẩm.

Hoàng Thùy Linh là một trong những nghệ sĩ tiên phong trong việc đưa chất liệu văn hóa Việt trở thành xu hướng trong âm nhạc đại chúng, với dấu mốc quan trọng nhất là album Hoàng phát hành năm 2019. Dự án này không chỉ tạo hiệu ứng lan tỏa mạnh mẽ mà còn được ghi nhận về mặt chuyên môn khi giành giải Album của năm tại Giải Âm nhạc Cống hiến, qua đó khẳng định tính khả thi của việc kết hợp dân gian với pop đương đại. Các ca khúc như Để Mị nói cho mà nghe hay Tứ Phủ cho thấy cách nữ ca sĩ khai thác chất liệu văn học và tín ngưỡng một cách có hệ thống, từ giai điệu, hình tượng đến cách kể chuyện, tất cả đều được đặt trong cấu trúc âm nhạc hiện đại dễ tiếp cận. Thành công này không chỉ mang lại dấu ấn cá nhân cho nữ ca sĩ mà còn góp phần định hình một hướng đi mới cho Vpop, nơi văn hóa truyền thống trở thành nguồn cảm hứng sáng tạo có thể khai thác lâu dài thay vì chỉ là yếu tố mang tính thời điểm.
Hòa Minzy cho thấy thành công trong việc khai thác chất liệu văn hóa Việt qua Thị Mầu và Bắc Bling, trong đó mỗi sản phẩm đại diện cho một cách tiếp cận khác nhau nhưng đều đạt hiệu quả rõ rệt. Với Thị Mầu, nữ ca sĩ đi sâu vào hình tượng dân gian quen thuộc trong chèo, kết hợp âm hưởng truyền thống với pop hiện đại để tạo nên một ca khúc vừa giàu tính kể chuyện vừa dễ tiếp cận, qua đó tạo hiệu ứng lan tỏa mạnh mẽ và giúp hình ảnh nhân vật dân gian trở nên gần gũi hơn với khán giả trẻ. Bước sang Bắc Bling, hướng đi được điều chỉnh theo thị hiếu số khi phần hình ảnh, bối cảnh và màu sắc văn hóa vùng miền phía Bắc được đẩy lên làm trung tâm, tạo nên một tổng thể nổi bật và có tính nhận diện cao ngay từ những giây đầu tiên. Điểm chung của cả hai sản phẩm nằm ở việc văn hóa không chỉ đóng vai trò minh họa mà trở thành nền tảng để xây dựng concept, từ đó giúp Hòa Minzy định hình rõ nét màu sắc cá nhân.

Phương Mỹ Chi cho thấy một bước tiến rõ rệt trong cách tiếp cận chất liệu dân gian với album Vũ trụ cò bay, khi không dừng lại ở việc pha trộn âm thanh mà nâng nó thành một chiến lược nội dung có tính hệ thống. Dự án này được xây dựng dựa trên cảm hứng từ các tác phẩm văn học quen thuộc, kết hợp cùng dân ca ba miền và các yếu tố sản xuất hiện đại, qua đó tạo nên một không gian âm nhạc vừa mang tính bản địa vừa phù hợp với hành vi tiêu thụ của khán giả trẻ. Ấn tượng hơn cả nằm ở cách Phương Mỹ Chi tái định nghĩa chất liệu truyền thống, không xem đó là yếu tố bổ trợ mà biến thành nền tảng để kể chuyện và xây dựng thế giới quan xuyên suốt. Mỗi ca khúc không tồn tại độc lập mà đóng vai trò như một mảnh ghép trong tổng thể, giúp album vận hành như một “vũ trụ nội dung” có khả năng mở rộng trên nhiều nền tảng. Vũ trụ cò bay vì thế không chỉ là một sản phẩm thành công về mặt âm nhạc mà còn là minh chứng cho việc dân gian hóa có thể trở thành một chiến lược dài hạn nếu được triển khai bài bản và có định hướng rõ ràng.

Kiều Anh tạo được dấu ấn rõ nét với Nhả Vía khi kết hợp cùng Pháo, biến một khái niệm quen thuộc trong đời sống tâm linh thành nền tảng cho một sản phẩm pop đương đại giàu tính bản địa. Ca khúc lấy cảm hứng từ hành động “nhả vía” mang ý nghĩa chia sẻ may mắn, nhưng được tái hiện trong một không gian mang màu sắc giả tưởng, nơi các yếu tố tín ngưỡng dân gian được đặt trong bối cảnh hiện đại và gần gũi với khán giả trẻ. Điểm đáng chú ý nằm ở sự kết hợp giữa hai lớp chất liệu, khi Kiều Anh sử dụng nền tảng thanh nhạc mang âm hưởng truyền thống để tạo chiều sâu, trong khi Pháo mang đến năng lượng rap và tư duy thị trường giúp ca khúc dễ tiếp cận hơn. Bên cạnh phần âm nhạc, yếu tố hình ảnh cũng được đầu tư theo hướng giàu tính nhận diện, góp phần tăng khả năng lan tỏa trên các nền tảng số. Chính sự cân bằng giữa văn hóa và giải trí giúp Nhả Vía không chỉ dừng lại ở một sản phẩm mang màu sắc dân gian mà còn trở thành ví dụ tiêu biểu cho cách chất liệu truyền thống có thể được tái cấu trúc để phù hợp với hành vi tiếp nhận của khán giả hiện đại.
Nhìn từ những trường hợp tiêu biểu như Hoàng Thùy Linh, Phương Mỹ Chi hay Hòa Minzy, có thể thấy dân gian hóa không còn là một lựa chọn mang tính ngẫu hứng mà đang dần trở thành một hướng đi có chủ đích trong cách nghệ sĩ Việt định vị bản thân trên thị trường. Tuy nhiên, để khẳng định đây có phải là một bước chuyển dài hạn của Vpop hay không, khán giả cần nhìn thẳng vào bản chất của xu hướng này thay vì chỉ quan sát bề nổi. Ở cấp độ xu hướng, chất liệu văn hóa rất dễ bị lặp lại nếu chỉ dừng ở phần hình ảnh hoặc âm thanh mang tính nhận diện, bởi khi ngày càng nhiều nghệ sĩ cùng khai thác một công thức tương tự mà không có sự đầu tư chỉn chu, khán giả sẽ nhanh chóng mất đi cảm giác mới mẻ. Điều này khiến không ít sản phẩm dù tạo được hiệu ứng ban đầu nhưng lại trôi qua nhanh chóng trong vòng đời ngắn của nội dung số.



Ngược lại, khi được phát triển như một chiến lược, dân gian hóa lại mở ra một hướng đi bền vững hơn, bởi nó cho phép nghệ sĩ xây dựng bản sắc riêng trong bối cảnh thị trường ngày càng bão hòa về âm thanh lẫn hình ảnh. Vấn đề nằm ở mức độ hiểu và làm chủ chất liệu, bởi chỉ khi văn hóa trở thành ngôn ngữ sáng tạo cốt lõi thay vì lớp trang trí bên ngoài, sản phẩm mới có khả năng tạo ra giá trị lâu dài. Thực tế cho thấy những dự án được đầu tư bài bản, có tư duy xuyên suốt về nội dung và hình ảnh thường duy trì sức ảnh hưởng lâu hơn, thậm chí góp phần định hình gu thẩm mỹ của khán giả.
Vì vậy, dân gian hóa hoàn toàn có thể trở thành một bước chuyển dài hạn của Vpop, nhưng không phải là con đường dành cho số đông. Đây sẽ là cuộc chơi của những nghệ sĩ đủ kiên định, đủ hiểu biết và đủ khả năng chuyển hóa chất liệu truyền thống thành một phần trong cấu trúc sáng tạo của mình, thay vì chỉ khai thác nó như một công cụ tạo hiệu ứng nhất thời.