#TikTokRising Travel Blogger Vinh Nguyễn (@Itsmevinh): “Hành trình đi ra thế giới, đôi khi là để mình học cách quay trở về với chính mình”

Từ bỏ công việc ổn định, Vinh chọn một lối đi khác trong content về du lịch - chậm hơn, sâu hơn và giàu cảm xúc. Không chỉ kể về điểm đến, anh kể về hành trình quay vào bên trong, nơi mỗi chuyến đi trở thành một cuộc đối thoại với chính mình.
Joy
26/04/2026
#TikTokRising Travel Blogger Vinh Nguyễn (@Itsmevinh): “Hành trình đi ra thế giới, đôi khi là để mình học cách quay trở về với chính mình”

Có một kiểu đi du lịch để “đến”, và có một kiểu đi để “hiểu”. Vinh Nguyễn (@itsmevinh) thuộc về vế thứ hai. Hành trình của anh - từ một người làm marketing trong môi trường tập đoàn đến một travel content creator với hơn 325.6K followers trên TikTok - là một quá trình thôi thúc của những câu hỏi sâu về thời gian, về lựa chọn, và về chính mình.

Với anh, mỗi điểm đến không chỉ là địa danh, mà là nơi giao thoa của lịch sử, văn hoá và cảm xúc cá nhân - nơi thế giới bên ngoài trở thành một cách để soi chiếu thế giới bên trong.

Bài phỏng vấn vì thế không chỉ kể về hành trình làm travel content, mà còn là cách Vinh định hình tiếng nói riêng - nơi mỗi chuyến đi trở thành một cuộc đối thoại liên tục với chính mình.

Anh bắt đầu hành trình trở thành một travel blogger như thế nào?

Hành trình du lịch khám phá của mình bắt đầu từ khá sớm. Từ năm 21-22 tuổi, mình đã thích đi du lịch bụi - xách ba lô lên và đi, chụp hình, ghi lại những gì mình thấy. Khái niệm influencer khi ấy vẫn chưa phổ biến như bây giờ. Nhưng khi nhìn thấy đâu đó trên mạng có những người sống được bằng việc đi và chia sẻ, thôi thúc trong Vinh được nhen nhóm.

Vinh làm marketing trong nhiều năm, từ các agency quốc tế đến những tập đoàn lớn trong ngành FMCG. Công việc ổn định, Vinh vẫn làm tốt nhưng mình lại chưa tìm được cảm giác “fulfilled” (thoả mãn, trọn vẹn, niềm vui từ công hiến…). 

Đến khoảng năm 32 tuổi, mình bắt đầu suy nghĩ nhiều hơn về thời gian. Nếu giả sử một đời người khoảng 70 năm, thì thực ra mình chỉ có 7 lần 10 năm. Và khi đó, Vinh nhận ra mình đã đi qua gần một nửa, chỉ còn lại khoảng 3 - 4 “chương” nữa thôi. Khi nhìn theo cách đó, mọi thứ tự nhiên trở nên rất hữu hạn.

Vinh quyết định dừng lại công việc văn phòng, để theo đuổi điều mình đã nghĩ đến từ những năm 20 tuổi. Trước đó, Vinh cũng từng chia sẻ về lifestyle và một vài chuyến đi, nhưng chỉ ở mức cá nhân. Từ sau cột mốc 32 tuổi, mọi thứ trở nên nghiêm túc hơn. Không chỉ là đi và chia sẻ, mà xác định đây là con đường mình muốn theo đuổi lâu dài, một hành trình không chỉ để khám phá thế giới, mà còn để hiểu rõ hơn về chính mình.

Anh có nhắc đến lúc làm văn phòng anh cảm thấy chưa được “fulfilled”, vậy lúc đó, cụ thể, anh đang tìm kiếm điều gì?

Nếu nhìn theo một quá trình phát triển “bình thường” của một người trẻ đi làm văn phòng, thì cảm giác “fulfilled” trong công việc thường đến từ việc mình tạo ra được giá trị. Vinh cũng vậy, cảm giác thỏa mãn phần lớn đến từ việc mình tạo ra ảnh hưởng trong công việc, có thể là đóng góp vào doanh thu, kết quả kinh doanh, hay đơn giản là một chiến dịch được triển khai tốt.

Nhưng ngay cả khi đạt được những điều đó, Vinh vẫn luôn có cảm giác thế giới ngoài kia còn nhiều thứ hơn để khám phá, để cảm nhận.

Trong suốt thời gian làm văn phòng, Vinh vẫn cố gắng tận dụng mọi kỳ nghỉ để đi. Và càng đi nhiều, Vinh càng nhận ra mình thích cảm giác được di chuyển, được trải nghiệm. Ngược lại, công việc văn phòng có những ràng buộc nhất định khiến mình khó có thể sống trọn vẹn với điều đó. 

Quay lại câu chuyện “fulfillment”, Vinh nghĩ mỗi người sẽ có một định nghĩa riêng về điều khiến chúng ta cảm thấy đủ đầy. Với Vinh, việc đạt được thành tích trong công việc mang lại cảm giác tốt, nhưng nó không đủ lớn để kéo dài lâu. Nó giống như một dạng thỏa mãn ngắn hạn hơn là điều gì đó bền vững.

Trong khi đó, những chuyến đi lại mang đến một trải nghiệm rất khác. Vinh gặp những con người mới, tiếp xúc với những nền văn hóa khác nhau, hoặc đơn giản là trải qua những tình huống rất đời thường trên đường đi - tất cả đều tạo ra một cảm giác rất “sống”.

Hồi trước, khi còn trẻ, việc đi du lịch đôi khi đến từ cảm giác sợ bỏ lỡ, sợ mình chưa đi đủ nơi, chưa “check-in” đủ chỗ. Nhưng khi đi đủ nhiều và đủ sâu, Vinh nhận ra điều mình tìm kiếm không còn nằm ở bên ngoài nữa. Đặc biệt là khi đi một mình, khi đứng một mình giữa thiên nhiên, không có gì ngoài không gian và tiếng thở của chính mình, thì lúc đó, tiếng nói bên trong trở nên rõ ràng nhất. Những khoảnh khắc đó giúp Vinh hiểu mình hơn.

Với Vinh, hành trình đi ra thế giới bên ngoài, cuối cùng lại là một cách để đi vào bên trong chính mình. Và đó mới là cảm giác “fulfilled” mà Vinh đã tìm kiếm.

Khi anh quyết định rời bỏ một công việc ổn định để theo đuổi con đường content creator toàn thời gian, anh có từng cảm thấy bất an? Và đâu là khoảnh khắc anh nhận ra mình đang đi đúng hướng?

Chắc chắn là có bất an. Vinh nghĩ bất kỳ công việc nào, đặc biệt là khi mình bắt đầu lại từ đầu, cũng sẽ có cảm giác bất an và không chắc chắn. Nhất là khi mình đã có một vị trí nhất định rồi, giờ tự bỏ hết để làm lại ở độ tuổi hơn 30, những áp lực từ xung quanh cũng nhiều. Mọi người sẽ hỏi tại sao không chọn ổn định, tại sao lại rời bỏ một công việc tập đoàn đang rất tốt, rồi lỡ không làm được thì “tiền đâu mà ăn mà tiêu”. 

Nhưng chung quy, với Vinh, thời gian của mình không còn nhiều đến thế để chần chừ thêm nữa. Vinh tin điều mình dễ hối hận nhất sau này không phải là những thứ mình làm sai, mà là những thứ mình chưa từng dám bắt đầu.

Năm đầu tiên thật sự rất bấp bênh. Vinh xác định luôn đó là năm “đầu tư”, nên cũng chuẩn bị tâm lý trước. Nhưng trong quá trình làm thì vẫn loay hoay rất nhiều, không biết nên làm nội dung gì, đi theo hướng nào, làm sao để tạo được giá trị. Booking cũng chưa nhiều, nên có những lúc mình rất nản, thậm chí cũng từng nghĩ hay là quay lại làm văn phòng.

Rồi đến một giai đoạn, Vinh dừng lại, không cố chạy theo những gì mình nghĩ là mọi người muốn nữa, mà quay lại hỏi: mình là ai và mình có gì.

Vinh nhận ra hai thứ rõ nhất. Một là sự tò mò. Đi đâu Vinh cũng hay hỏi, mà hỏi khá sâu, kiểu luôn muốn hiểu tại sao người ta sống như vậy, ăn như vậy... 

Hai là cảm xúc. Những chuyến đi với Vinh là cách để hiểu mình hơn. Những gì mình cảm nhận được trong hành trình đó, mình chia sẻ lại thôi.

Khi Vinh bắt đầu bám vào hai điều này, sự ảnh hưởng mình tạo ra trở nên rõ ràng hơn. Nhiều người, thậm chí người Việt ở nước ngoài, nhận ra Vinh nhiều hơn. Cứ thế, mình phát triển cho đến hiện tại. 

Trong khi nhiều travel content creator tập trung vào “đi đâu – ăn gì”, anh lại kể những câu chuyện gắn liền với lịch sử, văn hóa, sự thật thú vị. Điều gì khiến anh chọn hướng đi này, và anh muốn người xem “cảm” được điều gì sau mỗi video?

Mình chọn cách kể chuyện gắn liền du lịch với lịch sử, văn hoá, những sự thật ít người biết... bởi đó là những thứ định hình cách con người nhìn thế giới hôm nay. Thường video của Vinh bắt đầu bằng những câu hỏi kiểu “mọi người có bao giờ thắc mắc…”. Đó là điểm đầu tiên - Vinh muốn kích thích sự tò mò của khán giả. 

Nhưng quan trọng hơn vẫn là cảm xúc. Những gì Vinh trải qua trong hành trình, những điều mình nhận ra bên trong là thứ Vinh muốn kể lại. Vậy nên Vinh luôn tạo ra content có sự phản chiếu. Mỗi người có cách cảm nhận cảm xúc khác nhau, nhưng sẽ luôn có một nhóm người “cùng tầng” với mình. Khi chia sẻ, Vinh hy vọng những người đó nhìn thấy một phần của họ trong câu chuyện. Nhất là những lúc họ đang khó khăn, họ sẽ cảm thấy những điều đó không quá đáng sợ nữa. Vinh từng là một người khá nhạy cảm, từng bị cảm xúc kéo đi theo những hướng không tốt. Nên khi nhìn lại và chia sẻ, Vinh chỉ mong ai đó thấy rằng: mình vượt qua được, thì họ cũng có thể.

Cuối cùng là một tinh thần Vinh hay nói: “cứ đại đại đi”. Không phải là làm liều, mà là đừng đợi mọi thứ hoàn hảo rồi mới bắt đầu. Đôi khi mình chỉ cần chắc chắn khoảng 60-70% là đủ, phần còn lại cứ làm hết sức, rồi để cuộc sống tự trả lời. Vì nếu cứ chần chừ, rất dễ đến lúc nhìn lại, mình sẽ tiếc vì đã không dám làm.

Khi chọn một hướng đi khác với phần đông travel blogger hiện nay, anh thấy có những thuận lợi và khó khăn gì về mặt thương mại khi hợp tác với nhãn hàng?

Vinh vẫn tin là khi mình có một dấu ấn riêng, có giá trị riêng, những nhãn hàng cùng hệ giá trị sẽ tự tìm đến và trân trọng mình.

Thời gian đầu thì không dễ. Năm đầu tiên, khi Vinh chưa rõ màu sắc của mình, mọi thứ khá khó khăn. Khoảng một năm trở lại đây, khi Vinh định hình rõ hơn mình là ai, mọi thứ ổn hơn. Với Vinh, không phải là mình cố “fit” vào thị trường như thế nào, mà là mình hiểu rõ mình là ai. Khi rõ rồi, những người cùng “tần số” sẽ tự tìm đến.

Có phải những thương hiệu có triết lý, câu chuyện mang tính xã hội rõ ràng thường là lựa chọn hợp tác của anh?

Cũng đúng, nhưng chỉ là một phần thôi. Đa số những nhãn hàng Vinh đang làm việc cùng thường có triết lý khá rõ, đó là những điều Vinh cảm thấy kết nối được.

Nhưng nếu nhìn ở góc độ marketing, không chỉ là câu chuyện mình kể, mà là cách mình kể như thế nào để thu hút người xem. Kênh của Vinh vốn xoay quanh những điều thú vị, ít người biết. Nên kể cả với những thương hiệu không có một “câu chuyện lớn” quá rõ ràng, Vinh vẫn có thể tìm được một điểm chạm - một chi tiết thú vị về thương hiệu, về sản phẩm, hoặc về nơi đó. Quan trọng là cách mình lồng ghép và dẫn dắt. Khi tìm được góc kể phù hợp, thì nội dung vẫn có thể hiệu quả và tự nhiên với người xem.

Bên cạnh đó, Vinh ưu tiên những nhãn hàng uy tín, hoặc những bên thật sự hiểu và trân trọng giá trị mình đang làm. Thường đó cũng là những thương hiệu có nền tảng kinh doanh rõ ràng, hoặc có những tác động nhất định đến xã hội thì Vinh sẽ cảm thấy muốn đồng hành.

Với anh, thế nào là một video quảng cáo “đạt”?

Gần đây Vinh có làm một video quảng cáo cho một thương hiệu vali của Thụy Sĩ. Video đó không chạy ads nhưng vẫn đạt hơn trăm nghìn view hoàn toàn organic. Với Vinh, đó là một trong những video quảng cáo thành công nhất.

Không phải chỉ vì lượt xem, mà là cách mọi người phản ứng. Họ xem hết video, vào comment, thậm chí bày tỏ mong muốn về sản phẩm. Vinh kể một câu chuyện về một quốc gia mà nhiều người yêu thích, rồi dẫn dắt bằng một mâu thuẫn giữa hai gia tộc để đi đến thương hiệu. Tức là người xem không cảm thấy mình đang bị “quảng cáo”, mà đang nghe một câu chuyện.

Từ đó, Vinh nhận ra là không phải mọi người lười tìm hiểu. Họ vẫn rất tò mò với những điều thú vị, chỉ là trong cuộc sống hằng ngày, họ không có thời gian để nghĩ đến. Nhưng nếu mình chạm được vào sự tò mò đó, “đứa trẻ” luôn tồn tại bên trong mỗi người, thì họ sẽ ở lại, lắng nghe và tận hưởng nội dung.

Với Vinh, một video quảng cáo “đạt” là khi người xem thật sự muốn xem nó, chứ không phải bị buộc phải xem.


Trong hành trình đi qua rất nhiều quốc gia, có kỷ niệm nào đáng nhớ nhất với anh không?

Thật khó để mình chọn một kỷ niệm “đáng nhớ nhất”, vì gần như chuyến đi nào cũng để lại một dấu ấn rất riêng, thậm chí là theo những cách… “không ai mong muốn”.

Trong những chuyến đi, có rất nhiều lần Vinh ở trong tình huống có khả năng không thể trở về theo nghĩa đen. Những chuyện này đang được Vinh chắp bút để truyền tải thành một cuốn sách. “Không trở về” là theo nghĩa vật lý những tình huống nguy hiểm khi đi du lịch, nhưng sâu sa hơn đó là hành trình trở về với chính bản thân mình. 

Với Vinh, hành trình trưởng thành của mỗi người thường bị kéo đi bởi rất nhiều thứ, từ những tổn thương cũ, tính cách, đến những cảm xúc rất bản năng. Có lúc, mình bị cuốn vào những “cơn bão” của cuộc sống mà nếu không đủ tỉnh táo, mình có thể trượt dài hay lạc luôn. Những chuyến đi của Vinh, vì vậy, thường gắn với cả hai kiểu “cơn bão”: bên ngoài và bên trong.

Gần đây nhất là một lần Vinh leo núi tuyết ở Na Uy một mình. Tuy đã có sự chuẩn bị kĩ càng nhưng mình vẫn khá chủ quan khi leo núi tuyết một mình. Lên đỉnh núi được khoảng 30 phút, thời tiết bắt đầu chuyển xấu hơn, mình không thấy được bậc thang xuống. Cơ thể dần nhiễm lạnh. Mình đưa ra quyết định phải trượt dần xuống. Sau gần 2 tiếng, gần xuống đến nơi, chỉ còn khoảng 30 phút đi bộ nữa thôi, Vinh bị lạnh đến mức cơ thể gần như mất kiểm soát, các cơ bị co cứng, không thể di chuyển bình thường. Cơ thể gần như đông cứng lại hoàn toàn.

Vinh phải gọi cứu hộ. Khi đến, họ cũng không thể đưa Vinh xuống dễ dàng vì cơ thể quá lạnh, gần như không còn phản ứng. Đội cứu hộ lôi mình đi được một quãng thì đến một đoạn địa hình không thể kéo được nữa, Vinh buộc phải tự đứng lên và đi. Vinh phải gắng gượng hết sức để đi bởi người ta nói cơn bão tuyết đang đến gần. Và chỉ khoảng 10 phút sau khi Vinh được đưa xuống xe cứu thương, bão tuyết xuất hiện.

Phải vài ngày kể từ sau sự việc, Vinh vẫn chưa tin là mình đã “trở về”. Mọi thứ giống như một giấc mơ, Vinh ngỡ mình đang sống ở “tiền kiếp”. Đến bây giờ, các ngón chân vẫn còn tê dù đã gần một tháng trôi qua.

Sau những lần như vậy, điều ở lại không chỉ là nỗi sợ, mà là rất nhiều suy nghĩ. Vinh nhận ra cuộc đời có quá nhiều biến số, và mình không thể kiểm soát hết. Nhưng đồng thời, Vinh cũng nhận ra một điều khác: mình mạnh mẽ hơn mình từng nghĩ.

Trước đây, Vinh không nghĩ mình là một người đủ mạnh. Nhưng trong những khoảnh khắc không còn ai có thể giúp mình, khi buộc phải tự cứu mình, thì lúc đó mới thấy rõ nhất mình là ai.

Những trải nghiệm như vậy, với Vinh, không hiếm. Từ Trung Á đến châu Âu, nhiều chuyến đi đều gắn với những sự cố rất “sát ranh giới”. 

Vậy nên nếu hỏi kỷ niệm đáng nhớ, thì Vinh có rất nhiều. Điểm chung là chúng đều khiến Vinh nhận ra một điều: hành trình đi ra thế giới, đôi khi là để mình học cách quay trở về với chính mình.

Anh có kết bạn trên hành trình đi du lịch một mình không?

Khi đi một mình, Vinh sẽ có xu hướng cởi mở hơn so với khi đi cùng bạn bè. Nhưng để gọi là “kết bạn” thì cũng không hẳn. Đa số là những cuộc gặp gỡ vài tiếng, rồi ai đi đường nấy.

Nhưng chính những cuộc gặp ngắn như vậy lại rất thú vị. Như lần ở Na Uy, đúng ngày sinh nhật, Vinh gặp một người lạ trong tour. Từ việc nhờ chụp hình, hai người đi cùng nhau cả ngày. Đến chiều, khi Vinh nói cần mua bánh sinh nhật để quay clip, người đó gần như “cuống” lên, dẫn mình đi khắp nơi, từ siêu thị đến quán cà phê, chỉ để tìm bánh và nến. Cuối cùng, hai người đứng ngoài trời, thắp nến mừng sinh nhật.

Sau đó, tụi mình ngồi lại nói chuyện, và Vinh được nghe cả một câu chuyện đời rất dài, từ gia đình giàu có, phá sản, rồi gây dựng lại từ đầu. Lúc đó Vinh còn bán tín bán nghi, nhưng khi về tra Google thì ra… là thật.

Vinh thấy đi một mình sẽ có những cuộc gặp như vậy. Nếu ai đó hỏi đi một mình có cô đơn không? Chắc chắn có. Nhưng cũng sẽ có những người xuất hiện, không phải để đi cùng mình, mà để cho mình thêm một góc nhìn, thêm một động lực để đi tiếp.

Trong những chuyến đi của mình, có câu chuyện hoặc con người nào đã thay đổi cách anh nhìn về một vùng đất?

Có, là Trung Á - Kazakhstan, Kyrgyzstan, Uzbekistan.

Trước khi đi, Vinh nghĩ đó chỉ là những vùng du mục bình thường. Nhưng khi đến nơi, cảm giác hoàn toàn khác. Thiên nhiên ở đó không chỉ đẹp, mà là kiểu “nuốt” mình vào trong.

Nếu châu Âu giống một bức tranh chỉn chu, gọn gàng, thì Trung Á lại rất thô, rộng, và dữ dội. Mọi thứ không hoàn hảo, nhưng lại hùng vĩ đến mức khó tin. Những địa hình ở đó khiến Vinh nhận ra là thế giới vẫn còn rất nhiều thứ vượt ngoài trí tưởng tượng của mình.

Trong tất cả những nơi đã đi, đâu là nơi khiến anh cảm thấy bình yên nhất?

Với Vinh, đó là Áo.

Thật ra, cảm xúc về một nơi với Vinh luôn gắn với trạng thái bên trong của mình lúc đó. Giai đoạn Vinh đi châu Âu cũng là lúc đang có nhiều vấn đề nội tâm. Đầu năm, Vinh ở Canada, vẫn còn loay hoay đi tìm câu trả lời cho chính mình.

Đến cuối năm, khi ở Áo, có một khoảnh khắc Vinh ngồi trên một ngọn đồi, nhìn ra dãy núi phía xa. Lúc đó, tự nhiên Vinh thấy rất bình yên, bình yên đến… rơi nước mắt. Đó là lúc Vinh bắt đầu chấp nhận những gì đã xảy ra, thay vì liên tục hỏi “tại sao”. Và khi chấp nhận được, mọi thứ tự nhiên nhẹ nhàng hơn nhiều. Với Vinh, những nơi mình đi qua, cuối cùng vẫn là để chạm vào cảm xúc đó.

Nếu gợi ý những địa điểm đáng khám phá cho độc giả The Influencer, anh sẽ chọn nơi nào?

Nếu đi nhẹ nhàng, không quá “hardcore”, Vinh nghĩ có thể chọn miền Nam nước Đức, Áo và nếu có điều kiện thì thêm Thụy Sĩ. Thiên nhiên đẹp, dễ đi, hệ thống di chuyển thuận tiện.

Nếu thích thành phố có nét cổ kính nhưng vẫn lạ, Vinh gợi ý Tromsø (Na Uy). Một thành phố nhỏ, được bao quanh bởi núi, ánh sáng và cảnh quan rất “siêu thực”.

Còn nếu muốn “into the wild” đúng nghĩa, thì Trung Á - đặc biệt là Kyrgyzstan. Nơi đó sẽ nâng tiêu chuẩn về vẻ đẹp thiên nhiên của bạn lên một mức hoàn toàn khác.

Cảm ơn anh Vinh vì một hành trình nhiều lớp - từ thế giới bên ngoài đến thế giới bên trong. Chúc anh luôn “trở về”, theo cách của riêng mình.

MỚI NHẤT

banner
Theinfluencer.vn là trang thông tin chuyên biệt hàng đầu về lĩnh vực influencer marketing tại Việt Nam - nơi khám phá những câu chuyện độc quyền của người có ảnh hưởng trên mạng xã hội, khai thác những khía cạnh khác về con người mà các Influencer chưa kể ở bất cứ nơi đâu.
Điện thoại: 039 3508 397 (Ms. Trang Đinh) | Email liên hệ hợp tác: hello@theinfluencer.vn | Email liên hệ dịch vụ booking KOL: request@thealist.vn
NEWSLETTER SIGN UP
ĐỪNG BỎ LỠ
Special Interview
TikTok Rising
5W1H
Rising Star
Truth Be Told
Case Study
Đơn vị quản lý vận hành: CTCP The A List Việt Nam | Mã số thuế: 0109120150 | Giấy phép thiết lập MXH số 487/ GP-BTTTT, ký ngày 29/07/2021 | © Copyright The Influencer 2024 All Rights Reserved
Powered by Blakaa