Chúng ta được chọn cách mình trưởng thành, nhưng không ai được lựa chọn gia đình mà mình được sinh ra. Theo một cách rất tự nhiên, gia đình luôn là một phần quan trọng, là một mảnh ghép không thể thay thế trong cuộc đời mỗi chúng ta. Đó có thể là nơi ngập tràn hạnh phúc, cũng có thể là nơi những tổn thương đầu đời xuất hiện. Đó có thể là nơi bạn muốn sẻ chia trút bỏ nỗi lòng, cũng có thể là nơi bạn muốn giấu kín tất cả. Đó có thể là nơi của tiếng cười, cũng có thể là nơi của những giọt nước mắt… Nhưng dù thế nào đi chăng nữa, gia đình vẫn luôn ở đó, là nơi lưu giữ những kỷ niệm của tuổi ấu thơ, là nơi chứng kiến bạn trưởng thành, là nơi bạn trở về sau vô vàn chuyến đi xa.


Nhân ngày 28/6 - Ngày gia đình Việt Nam, The Influencer muốn gửi đến bạn thật nhiều sự ấm áp ngọt ngào qua ba câu chuyện, ba chia sẻ chân tình của một người làm bố, một người làm mẹ, và một người làm con.

Quill Cloud

Anh Nguyễn Hùng Lâm vốn là Phó Giám đốc nhiều năm tại Kenh14, sau đó khởi nghiệp trong lĩnh vực truyền thông giải trí, hiện tại là CEO tại Bread N' Tea kiêm Giám đốc Chiến lược tại The A List – agency chuyên về influencer marketing tại Việt Nam. Tạm đặt xuống tất cả những chức danh công việc và thành tựu, chúng ta cùng trò chuyện với Hùng Lâm trong vai trò làm bố của hai em bé đáng yêu: An Chi - 9 tuổi (biệt danh là Phở Gà) và An Minh - 4 tuổi (biệt danh là Bún Thang).

Quill Cloud

Câu chuyện có con đến với tôi không dễ dàng như mọi người vẫn tưởng. Tôi và vợ kết hôn từ năm 2011, đến gần cuối 2012 thì được tin vui đầu tiên rằng mình chuẩn bị có một em bé. Nhưng chỉ khoảng một tuần sau thì chúng tôi biết rằng đã bị chửa ngoài dạ con và không thể giữ được. Kết hôn đã gần 2 năm, nên cả hai chúng tôi đều kỳ vọng và đặt rất nhiều cảm xúc vào việc có em bé đầu tiên. Khi biết tin này, chúng tôi đều rất buồn. Tôi vẫn nhớ như in đêm hôm đó, vợ tôi phải ở lại viện một đêm, tôi ở nhà một mình, khóc cả đêm trong căn phòng tối om.


Đến năm 2013, sau nhiều lần hồi hộp chờ đợi và đón chờ, em bé Phở Gà cũng đến. Ban đầu, chúng tôi được biết là đã mang thai đôi khác trứng, tức là khả năng rất lớn là sẽ có một bé nam và một bé nữ sinh đôi, nhưng về sau một trứng tự teo đi và chỉ còn lại Phở Gà. Phở Gà khi sinh ra rất đã rất xinh xắn, trắng trẻo, thơm tho mùi sữa. Lúc bế bé trên tay, tôi chỉ nghĩ đơn giản rằng: Đây là em bé mình đã chờ đợi rất lâu, bây giờ đã hiện hữu ở đây để mình được hôn hít, ôm ấp.

Quill Cloud

Khi vợ tôi mang bầu Bún Thang thì Phở Gà 4 tuổi và ở một thời điểm cực kỳ đáng yêu. Em bắt đầu có xu hướng thích ngủ và thích chơi với bố mẹ. Lúc đó, vợ chồng tôi cũng đặt ra câu hỏi rằng: Liệu không biết khi đẻ em Bún ra, tình cảm dành cho Phở Gà có bị mai một đi không?


Nhưng khi em Bún được đẻ ra, tôi mới nhận ra một điều rằng: Tình yêu có thể được nhân đôi. Tình yêu dành cho Phở Gà vẫn trọn vẹn như thế, nhưng giờ đây tôi lại có thêm một tình yêu lớn không kém dành cho Bún Thang. Tình yêu nhân đôi, chứ không phải sẻ nửa, và cảm giác rất hạnh phúc.

Quill Cloud

Tôi luôn lựa chọn là một người bạn, một người đồng hành với con trong mọi việc, bất cứ khi nào mà con cần giúp đỡ. Mà đã là một người đồng hành, tôi luôn lắng nghe và tôn trọng sự tự do của con, tôn trọng điều con muốn. Thế nhưng rõ ràng, điều con muốn chưa chắc đã là điều đúng. Qua bộ lọc kinh nghiệm sống của cha mẹ, tôi cố gắng để uốn nắn mọi thứ vào đúng quỹ đạo, nhưng không phải bằng cách áp đặt câu chuyện của mình. Khi con muốn làm một việc gì đó mà tôi không thực sự đồng ý, tôi sẽ hạn chế việc nói “Không” ngay lập tức, mà giải thích cho con những hệ quả của việc đó, sau đó đưa ra gợi ý và để con tự quyết định. Tôi cho rằng, vai trò của bố mẹ là bệ phóng để giúp con tìm ra đam mê, đi đúng hướng và được bay cao bay xa.

Về chuyện giáo dục những vấn đề nghiêm túc hơn cũng như vậy. Hôm trước đi học về, Phở Gà có kể rằng ở lớp có hai bạn đang thích nhau. Nhiều bố mẹ sẽ gạt phăng đi bảo là chuyện trẻ con vớ vẩn. Nhưng rõ ràng, nếu làm vậy thì con sẽ không bao giờ tin tưởng để chia sẻ bất cứ chuyện gì nữa, và theo thời gian thì hai bên sẽ ngày càng xa cách. Còn tôi, tôi sẽ nhân cơ hội này để trò chuyện về những vấn đề lớn hơn, nhưng theo một cách thật tự nhiên gần gũi. Chỉ vài năm nữa thôi là Phở Gà cũng bước vào độ tuổi dậy thì với vô vàn vấn đề mới xuất hiện, nếu đợi đến lúc đó mới nói chuyện cùng con thì có lẽ đã muộn.

Quill Cloud

Thành thật thì tôi cũng muốn mình được trở thành một “superman” (siêu nhân) trong mắt các con lắm, nhưng mà không được. Trong mắt tôi, bố là một “superman”, vì cái gì cũng biết làm: sửa xe đạp, sửa xe máy, sửa đồ điện,... Bố yêu thương gia đình và biết làm mọi thứ. Còn tôi, do là cháu đích tôn được chiều chuộng từ nhỏ, nên gần như tôi không biết làm việc nhà. Bây giờ nuôi dạy hai đứa, tôi cũng hướng đến sự tự lập, rèn hai bé phải tự làm việc nhà từ sớm để phát triển tính kỷ luật.


Còn bản thân tôi, tôi cũng đang rất cố gắng. Hè này, tôi và Phở Gà sẽ cùng đi học nấu ăn vừa để hai bố con cùng tập tành nấu nướng, vừa để có thêm kỷ niệm với nhau. Tôi có một ước mơ giản dị rằng tôi có thể nấu thật ngon những món mà hai đứa thích, để hai đứa có thể trầm trồ tự hào khoe với mọi người là: “Bố Lâm nấu món này ngon lắm”. Câu chuyện sửa chữa điện trong nhà cũng vậy. Mấy hôm trước tôi “lên cơn” mua rất nhiều đồ sửa điện về nhà (dao, kìm, cờ lê.,…). Khi có sẵn đồ rồi, có vấn đề gì phát sinh thì tôi có thể tìm trên Youtube cách xử lý để có thể tự giải quyết những rắc rối nho nhỏ. Có thể tôi sẽ không thể trở thành “superman” như bố tôi, nhưng tôi vẫn đang cố gắng mỗi ngày để trở thành một người bố tốt hơn.

Quill Cloud

Với tôi, khi có hai đứa con, tôi thấy mình có thêm 2 người để yêu thương. Khoảng thời gian trở về nhà sau một ngày làm việc, chơi với các con, tôi thấy mình như được tái tạo lại năng lượng, tạm rời xa những áp lực từ bên ngoài. Các con vừa là con của mình, nhưng vừa là những người bạn đồng hành đáng yêu giúp mình cảm thấy nhẹ nhõm hơn, vui vẻ hơn.

Quill Cloud

Tôi vừa là con, vừa là chồng, cũng vừa là cha. Đó là những mối quan hệ mà mình không thể thay đổi. Giống như chăm một cái cây, ngay cả những quan hệ thân thiết nhất chúng ta cũng cần chăm sóc, bồi đắp nó hàng ngày.


Trước đây, mỗi khi đi làm về, tôi đều hỏi mẹ: “Tối nay ăn nhà mình ăn gì?”. Câu hỏi này ít thì vui, nhưng ngày nào cũng hỏi thì lại trở thành áp lực với mẹ. Gần đây, tôi không còn hỏi nữa, nhà có món gì ăn món đó. Từng có thời điểm nhà tôi bị lay lắt covid hết người này tới người khác trong vòng 3 tháng, lúc đó chỉ cần đủ tất cả mọi người trong một bữa cơm đã là điều không thể. Vì thế bây giờ, ngon ít đi một tí, nhưng vui với nhau nhiều hơn là được.



Tôi không giỏi trong việc chia sẻ suy nghĩ của mình ra bên ngoài, nên nhắn nhủ thì khó. Tôi chỉ luôn nghĩ là khi mình không còn đặt mình ở vị trí trung tâm của một gia đình, rồi quan sát, bạn sẽ thấy mình luôn có rất nhiều việc nên làm cho người thân để cho dù sau này thế nào, bạn cũng sẽ không tiếc nuối.


Quill Cloud

Lê Chi (còn được biết đến với biệt danh Chuột Thổ Cẩm) từ nhiều năm trước đã nhận được nhiều tình cảm yêu mến của các bạn trẻ Việt với năng lượng tích cực, ngoại hình nhỏ nhắn dễ thương, cùng giọng hát trong trẻo ngọt ngào. Gần đây, Lê Chi và chồng mới cưới đã chào đón em bé Hoàng Khôi (biệt danh là Dưa Hấu) đến với thế giới.

Quill Cloud

Vào cả hai thời điểm đó, mình đều có rất nhiều cảm xúc lẫn lộn. Nhưng có lẽ cảm xúc mình nhớ nhất là niềm vui. Đó không phải là niềm vui bình thường, cũng không phải vui theo kiểu trúng độc đắc mấy tỷ đồng hay được đi du lịch miễn phí (haha),... mà là một niềm vui xúc động, là cảm giác mình muốn vỡ oà lên khóc vì hạnh phúc. Niềm vui đó lấp kín cả trái tim mình và khiến mình cảm thấy được hoàn thiện và trọn vẹn.

Quill Cloud

Cả hai vợ chồng mình đều muốn bé được “tự do lớn lên trong một môi trường phù hợp và an toàn”. Có rất nhiều mảnh ghép để tạo nên môi trường của một gia đình hạnh phúc, nhưng mình nghĩ hai yếu tố quan trọng nhất mà vợ chồng mình muốn nuôi dưỡng là sự thành thật và hoà hợp.

Quill Cloud

Ai lần đầu làm mẹ cũng sẽ thấy sợ thôi. Mình cũng thế, vì con bé quá, mong manh nữa. Lần đầu tiên nào cũng khó khăn: lần đầu mang thai, lần đầu đi siêu âm, lần đầu xét nghiệm phát hiện mình bị tiểu đường thai kỳ, lần đầu cho con ti, lần đầu thay tã, lần đầu tắm cho bé, lần đầu đưa con đi chơi xa… Nhưng mình không muốn kể, vì mình biết ngoài kia có nhiều người khó khăn hơn mình rất nhiều, mình còn “nhàn nhã” chán. Mình chỉ mong những bà mẹ sẽ luôn khỏe mạnh, về cả thể chất lẫn tinh thần, để vượt qua thai kỳ, để có sức nuôi dạy những em bé đáng yêu.

Quill Cloud

Trước đây bố mẹ thường chăm sóc bọn mình theo phương thức “truyền miệng”, nghe theo những kinh nghiệm được truyền từ đời này sang đời khác, từ người này qua người khác. Và đôi khi các cách thức chăm sóc đó chỉ có một, bạn khó có thể lựa chọn một phương pháp khác.


Còn với vợ chồng mình và đa số những cặp bố mẹ trẻ khác, bọn mình may mắn hơn khi được tiếp xúc nhiều kiến thức mới, được tự do và độc lập hơn trong các phương pháp nuôi dạy con. Nhưng dù dạy theo phương pháp nào, điểm giống nhau quan trọng nhất là mình muốn bé cũng sẽ lớn lên trong tình yêu thương tràn đầy như mình đã từng được.

Quill Cloud

Câu này thật sự khó trả lời, vì mình thấy mình… chẳng khác gì cả! Vẫn có thời gian riêng để làm những việc mình thích (tuy ít hơn, và phải thực hiện muộn hơn sau giờ con ngủ, nhưng mình thấy thế là đủ rồi), tính cách vẫn tung tăng và nhiều năng lượng như thế. Có chăng thì giờ mình thấy vui hơn vì có thêm một người bạn nhỏ đáng yêu - một người đã và sẽ là một phần không bao giờ tách rời trong cuộc đời mình.

Quill Cloud

Mình thấy sách dạy cho mình rất nhiều thứ! Nhờ có sách mà mình phần nào hiểu được cái đúng - sai, bề phải - bề trái của cuộc đời này. Có thể mình sẽ truyền tải được cho Hấu những cảm nhận này của mình khi con lớn lên. Nhưng quan điểm về đọc sách của mình vẫn luôn là: đọc sách là một sở thích bình thường thôi, bạn có thể thích đọc sách hoặc không, vì thực ra có nhiều cách để khám phá thế giới mà!


Đương nhiên mình vẫn sẽ khuyến khích Dưa Hấu đọc sách, vì ngoài kiến thức, đọc sách giúp mình bình tĩnh và tập trung hơn; nhưng nếu con không hứng thú thì mình cũng không có ý định can thiệp. Có thể bạn ấy sẽ thích được trải nghiệm thực tế hơn là chúi mũi vào các con chữ như mẹ thì sao, thế thì cũng mừng lắm chứ!

Quill Cloud

Kira Nguyễn (tên thật là Nguyễn Như Nam Anh) là chủ nhân những daily vlog bình yên gần gũi trên kênh The Hanoi Chamomile. Trên những video của Kira, thỉnh thoảng chúng ta cũng thấy bắt gặp những cảnh quay thật dễ thương trong gia đình anh. Cùng lắng nghe những chia sẻ của Kira khi nói về gia đình của mình.

Quill Cloud

Nhà tôi thuộc dạng gia đình truyền thông. Mẹ làm nội trợ, phần lớn thời gian ở nhà, còn bố tôi thì đi làm suốt. Trước đây, tôi quan sát thấy có một sự phân biệt khá rõ ràng: bố đi làm và suốt ngày kể chuyện công ty, còn mẹ làm nội trợ và sẽ luôn là người lắng nghe. Có những ngày nghỉ ở nhà không phải đi dạy, bố tôi thấy mẹ làm việc nhà nhiều quá thì cũng giúp đỡ, mẹ nấu thì bố rửa bát. Giữa bố mẹ thỉnh thoảng có những tranh luận vui vui, chẳng hạn như tự nhiên tìm thấy cái đàn guitar rất cũ trong tủ, thế là bố mẹ đem ra cãi nhau cả bữa ăn xem: cây đàn của ai, từ đâu ra,… Còn lại, phần lớn thời gian cả gia đình rất ôn hoà. Nhìn chung, tôi thấy mình may mắn khi được sinh ra trong một gia đình gia giáo, không mấy khi tranh cãi căng thẳng, bố mẹ cũng rất quan tâm ủng hộ.


Một điểm vui vui nho nhỏ là nếu được đặt tên cho gia đình mình, tôi sẽ đặt là “gia đình đa ngôn ngữ”. Ở nhà tôi, nói bất cứ tiếng gì thì mọi người cũng sẽ tự phản hồi lại bằng ngôn ngữ đó một cách rất tự nhiên. Có hôm tôi đang chở bạn đi chơi bằng ô tô thì nhận được điện thoại của mẹ. Lúc đấy tôi chuyển sang nói tiếng Nhật để có tính riêng tư một chút, thế là mẹ cũng trả lời bằng tiếng Nhật luôn. Tương tự, khi bố tôi bắt chuyện bằng tiếng Anh, tôi cũng sẽ trả lời bằng tiếng Anh, mọi thứ diễn ra rất tự nhiên, không ai hỏi lại là tại sao lại chuyển sang ngôn ngữ đó.

Quill Cloud

Tôi vốn không phải dạng ngỗ ngược, mặt trông rất hiền, mà những đứa nhìn hiền thì thường nguy hiểm, tẩm ngẩm tầm ngầm (cười). Hồi cấp hai, tôi hay trốn học đi chơi điện tử. Lên cấp 3 thì ham chơi quá rồi bị điểm kém, cô giáo gọi điện về nhà. Những lúc như thế thì bố mẹ tôi cũng nhắc nhở phải học hành chăm chỉ, nhưng nhìn chung không có xung đột gì nhiều. 



Từ khi còn nhỏ, tôi đã “tuân thủ” theo định hướng gia đình. Lên cấp 3, tôi chọn Chuyên Ngoại ngữ theo kỳ vọng của bố mẹ. Đến Đại học, tôi vốn định nộp hồ sơ Ngoại Thương, nhưng bố bảo thi Ngoại Ngữ thì dễ xin học bổng hơn, vậy là tôi cũng đổi sang Ngoại Ngữ. Tôi nghe lời bố mẹ cho đến khi thi trượt học bổng chính phủ Nhật Bản. Lúc đó bố mẹ tôi muốn tôi tiếp tục học Đại học ở Việt Nam, còn tôi thì nhất định vẫn tìm mọi cách để đi du học. Đó có lẽ là lần bất đồng quan điểm lớn nhất từ trước đến nay. Phải mất một thời gian dài, đến khi tôi chuẩn bị chính thức sang Nhật rồi, bố tôi mới xuôi xuôi ủng hộ. Dù là bất đồng, nhưng cũng chỉ là chiến tranh lạnh thôi, chứ không có những màn cãi nhau nảy lửa hay bắt ép nào cả.

Quill Cloud

Trước khi đi du học, sự kết nối trong gia đình tôi vẫn chưa sâu sắc lắm. Lúc sang Nhật tôi còn nghĩ sẽ ở lại luôn, sẵn sàng cưới vợ Nhật và ở lại định cư, không nghĩ là muốn về Việt Nam nữa. Đến thời điểm tôi bị bệnh, bố mẹ quan tâm chăm sóc online, lúc đó tôi mới cảm nhận được sức mạnh của tình cảm gia đình.

Khi về Việt Nam, tôi nhận ra rằng theo một cách nào đó, mối quan hệ của tôi với gia đình cũng sâu sắc và thân thiết hơn trước đây nhiều. Đến bây giờ, tôi đã có thể chia sẻ về chuyện tình cảm với mẹ, đây là một bước tiến rất lớn. Nếu giờ lỡ có thất bại trong chuyện tình yêu, thì tôi cũng có thể chia sẻ với gia đình. Mẹ tôi cũng thỉnh thoảng đòi ôm, đòi hôn má chẳng hạn, tôi cũng thoải mái hướng ứng theo.


Còn với bố thì khác, vẫn có một sự khác biệt và khoảng cách nào đó. Bố thích nói chuyện chính trị, còn tôi thì không. Tôi thích chủ nghĩa tối giản, còn bố tôi lại cho rằng chủ nghĩa đó là một điều gì đó rất lạ lùng. Cuốn “Lối sống tối giản của người Nhật” cũng là do bố tôi rủ đọc. Lúc đó, bố tôi thấy cuốn sách đó buồn cười nên muốn tìm ai đó đọc cùng để cảm nhận với nhau, rốt cuộc thì tôi lại thấy đồng cảm với cuốn sách đó. Vậy là hai bố con đi theo hai chiều hướng khác nhau: một người thì tối đa hoá, một người thì tối giản quá. Đến bây giờ thỉnh thoảng hai bố con vẫn tranh luận về chủ đề này.


Còn với em trai, em tôi có tính cách thẳng thắn và mạnh mẽ hơn, sẵn sàng cãi bố mẹ chứ không giữ lại trong lòng như thôi. Hay anh em cũng có sự yêu quý nhau, nhưng không thể hiện qua hành động rõ ràng. Giả sử giờ mà nó có đi xa, chắc tôi cũng chỉ vỗ vai thôi, dù trong lòng cũng muốn ôm một cái.

Quill Cloud

Nếu là chuyện nội trợ nấu ăn, tôi sẽ học từ mẹ.


Còn với bố, trước đây bố tôi cũng đọc và sửa blog cho tôi nhiều, vì ông là người có chuyên môn về ngôn ngữ. Thế nhưng, thường thì người trong nhà không dạy được nhau nhiều đâu. Bố tôi chỉ chỉnh sửa giúp các bài blog, chứ cũng không trực tiếp dạy gì nhiều.


Còn em trai thì,… cũng không biết có thể học gì từ nó, có lẽ là tính chung thuỷ lâu dài.

Quill Cloud

Tôi đã từng tưởng tượng mình là một “househusband” - một ông bố nội trợ. Tôi vẫn tiếp tục làm Youtube và ở nhà chăm sóc cho gia đình. Còn lại, tôi hoàn toàn thoải mái với việc vợ mình ra ngoài làm việc.

Quill Cloud

Nếu ai đó có hỏi điều gì khiến tôi cảm thấy biết ơn nhất trong cuộc đời, thì đó chắc chắn sẽ là biết ơn bố mẹ, đã sinh ra tôi, yêu thương tôi, ủng hộ tôi trong suốt hành trình của cuộc đời. Con cám ơn bố mẹ nhiều.


Nếu ai đó hỏi tôi rằng đang muốn gặp ai nhất trong gia đình, thì đó là em trai tôi. Miss you bro!


Cảm ơn anh Nguyễn Hùng Lâm, chị Lê Chi và Kira Nguyễn. Chúc các bạn cùng toàn thể bạn đọc của The Influencer có một Ngày Gia đình Việt Nam thật ấm áp.

Quill Cloud