The Influencer có dịp trò chuyện cùng Mỹ Anh tại đúng thời điểm bản phối Real Love của Mỹ Anh cùng Khắc Hưng đang lọt top khắp các Bảng xếp hạng. Tham gia The Heroes có lẽ là một dấu mốc đáng nhớ trong những năm đầu sự nghiệp ca hát của Mỹ Anh, khi cô gái trẻ 19 tuổi bắt đầu làm nhạc nhiều hơn, biểu diễn nhiều hơn, xuất hiện trước công chúng nhiều hơn và quan trọng nhất - bắt đầu khẳng định cá tính âm nhạc rõ ràng. Từ Got You, Pillars, đến một loạt ca khúc và bản phối mới ở chương trình The Heroes, Mỹ Anh kết nối với người nghe trên chính hành trình khám phá bản thân và định hình màu sắc âm nhạc của riêng mình.


Trong cuộc phỏng vấn cùng The Influencer, chúng tôi đã trò chuyện về sự trưởng thành của Mỹ Anh từ sân khấu The Heroes, về mục đích của em khi làm nhạc và về gia đình - điểm tựa vững vàng để Mỹ Anh chinh phục những thử thách mới của tuổi trẻ.

Quill Cloud

Cách đây mấy tháng, Ban tổ chức The Heroes có liên hệ chị quản lý của mình để mời tham gia chương trình. Phản ứng đầu tiên là mình không muốn tham gia. Chưa bao giờ mình nghĩ sẽ tham gia một gameshow hay bất cứ một chương trình nào mà phải làm nhiều hơn là hát. Mình vốn dĩ nhút nhát, đứng trên sân khấu biểu diễn đã rất run rồi. Sau khi nói chuyện một hồi với chị quản lý, mình mới thấy việc tham gia The Heroes quan trọng như thế nào. Không phải vì nổi tiếng hay bất cứ quyền lợi nào, mà bản thân mình cảm thấy đã đến lúc phải bước ra khỏi không gian mà mình cảm thấy thoải mái, đã đến lúc cần thử thách bản thân nhiều hơn. Khi bước vào một chương trình như The Heroes, tiếp xúc với một môi trường khác biệt, gặp gỡ và làm việc cùng những người mới, mình tin là sẽ học hỏi được rất nhiều.

Quill Cloud

Mình có thể chia những sự thay đổi về 2 khía cạnh: âm nhạc và tinh thần.


Thứ nhất là về âm nhạc. Trước khi tham gia chương trình, mình chưa thực sự nắm rõ điều mình muốn trong âm nhạc. Hồi trước dù cũng đã thử nghiệm khá nhiều, nhưng đến lúc tham gia The Heroes, mình mới thực sự đắm chìm vào âm nhạc. Trước khi vào chương trình, mình chỉ làm nhạc theo bản năng, theo những gì mình muốn. Còn bây giờ, đặt trong bối cảnh một cuộc thi, mình sẽ bị đặt vào nhiều tình huống khó khăn hơn. Mỗi vòng của chương trình lại có một concept và mục tiêu riêng, nên nhiều lúc mình cũng phải chấp nhận làm theo một cái gì đó không thực sự là điều mình thích. Cũng vì vậy mà mình làm nhạc nhanh nhẹn hơn, bình tĩnh hơn khi deadline “dí".


Thứ hai là về mặt tinh thần, mình nghĩ rằng bản thân đã tự tin hơn rất nhiều: cả về con người và về mặt âm nhạc. Lúc mới bắt đầu, nếu có xem Vlog vòng 1 của mình, các bạn sẽ thấy là mình rất stress, trước khi lên sân khấu còn khóc vì quá lo lắng, đang phỏng vấn tự nhiên ngồi khóc luôn. Mấy vòng đầu, mình không biết chắc là mình có làm được hay không, nhiều hôm ngồi mãi chẳng nghĩ ra cái gì. Dần dần qua nhiều vòng, mình thấy bản thân đã cứng cáp hơn rất nhiều, biết cách xử lý những tình huống khó. Dù là biểu diễn trên sân khấu, phỏng vấn, hay trả lời câu hỏi của các Master, mình thấy bản thân đã cải thiện khá nhiều trong mấy tháng vừa rồi.

Quill Cloud

Nếu đặt mình trong một cuộc thi, tất nhiên cần có một chút cạnh tranh. Còn về âm nhạc, mình không thích việc mọi người biến nghệ thuật thành một cuộc thi, rồi so sánh nhạc này hay hơn nhạc kia, người kia diễn tốt hơn người này. Mỗi người làm nhạc cho một nhóm khán giả khác nhau, mình nghĩ là chẳng có thể loại nào là chán cả, và cũng chẳng có thể loại nào hơn thể loại nào. Mục đích của nghệ thuật, của âm nhạc không phải để so sánh hay cạnh tranh. Âm nhạc là để mình hưởng thụ, chứ không phải là một cuộc thi để xem ai hay hơn ai. Tất nhiên, đó là một điều hạnh phúc khi bài nhạc của mình được đứng trong một BXH, nhưng hạnh phúc là vì âm nhạc của mình được khán giả đón nhận, được kết nối với khán giả, chứ không phải vì mình hay hơn nghệ sĩ này, ca sĩ kia.


Mình vào The Heroes với tinh thần rất thoải mái, nhiều lúc còn “bay bay". Lúc đứng bên cạnh các anh UNI5 chờ chấm điểm, dù không khí khá căng thẳng nhưng mình lại rất bình tĩnh. Chị MC Phí Linh còn bảo Mỹ Anh phải “chiến” lên một tý, phải cạnh tranh hơn một chút, nhưng nói thật mình cũng không biết làm như thế nào. Mình thấy tất cả các tiết mục của The Heroes đều rất hay, nên mình cũng không nghĩ quá nhiều về việc phải cạnh tranh. Mình chỉ muốn làm nhạc, đơn giản là vậy thôi.

Quill Cloud

Mình cũng đã suy nghĩ về điều này rất nhiều. Mỗi một người nghệ sĩ đều có một mục đích riêng khi theo đuổi con đường nghệ thuật. Thời gian đầu mình cũng tự hỏi rằng tại sao mình lại làm nhạc nhỉ, mình release mấy bài hát này để làm gì, tại sao lại đứng trên sân khấu biểu diễn. Các ngành khác thì rõ ràng hơn, như làm bác sĩ là để giúp người khác về sức khỏe, làm giáo viên để đem đến kiến thức hiểu biết cho mọi người, còn làm âm nhạc thì nó lại hoang mang hơn một chút.


Sau khi nghe nhạc của nhiều nghệ sĩ, nhìn thấy cách âm nhạc mang đến nhiều cảm xúc đặc biệt trong mình, mình mới bắt đầu hiểu mục đích của âm nhạc. Một khoảnh khắc nhỏ như mỗi sáng thức dậy, mình đều bật nhạc rồi vừa đánh răng vừa nhảy. Đó, âm nhạc là để làm mình vui, để cùng mình chữa lành. Chị Jhené Aiko là một ví dụ. Chị ấy làm nhạc với nhạc vụ là singing bowl, khoa học đã chứng minh rằng những âm thanh phát ra từ nhạc cụ ấy có khả năng chữa lành cho con người, mỗi một nốt nhạc lại có tác động đến một vấn đề riêng. Khi nghe nhạc của chị Jhené Aiko, mình cảm thấy bình yên. Và đó cũng là điều mình muốn mang lại cho khán giả, để họ cảm thấy tốt hơn, để họ gật gù nhún nhảy, để họ cũng tìm được sự bình yên nào đó. Với mình, âm nhạc của một thứ ngôn ngữ mạnh mẽ, và điều tuyệt vời nhất là có thể kết nối với nhau qua một bản nhạc.

Quill Cloud

Mình nghĩ đây là một bài toán mà nghệ sĩ nào cũng phải giải, và mỗi người sẽ có một đáp án riêng. Nhưng với bản thân mình, bước đầu tiên với một nghệ sĩ trẻ là họ phải hiểu bản thân mình trước hết. Những bài hát đầu tiên như Got You hay Pillars, mình viết hoàn toàn để chiều chuộng cái tôi, cũng là cách để hiểu điều mình muốn trong âm nhạc. Khi không hiểu chính mình, làm sao có thể tìm thấy tiếng nói chung với khán giả. Vì vậy, mình sẽ phải làm, phải tập, phải sáng thác, phải thử nghiệm với rất nhiều âm nhạc khác nhau để hiểu chính bản thân mình, sau đó mới nghĩ đến khán giả.

Quill Cloud

Nếu ngồi trong phòng một mình vào buổi tối, và tự cảm thấy thật hạnh phúc thoải mái, mình nghĩ đó là một biểu hiện của sự vững chắc về tinh thần. Trước kia khi ở trong phòng một mình, lúc nào mình cũng phải nghe nhạc, phải nói chuyện với một ai đó, hoặc phải có một âm thanh gì đó để nghe. Mình không thoải mái với sự tĩnh lặng, dễ bị cô đơn, lúc nào cũng cần ai đó quan tâm nói chuyện thì mới cảm thấy thoải mái. Khi có khả năng ngồi trong phòng một mình, không cần dùng điện thoại, không cảm thấy sợ đối mặt với tĩnh lặng, đó là lúc mình cảm thấy sự vững vàng từ bên trong. Hoặc một tình huống khác là ở giữa một nơi rất đông người, có nhiều luồng ý kiến, cả năng lượng tiêu cực và tích cực, cả những lời khen hay lời chê, mà mình vẫn giữ được sự an yên trong tâm mình.


Mình thì vẫn đang trong quá trình đạt được sự an yên đó. Quá trình này cũng là nguồn cảm hứng để mình viết Pillars và Yên.

Quill Cloud

Quill Cloud

Mình nghĩ đó là điều quan trọng nhất với tất cả mọi người, đặc biệt là với người làm nghệ thuật. Nếu họ không vững và để cho những người xung quanh thay họ ra quyết định, họ sẽ đánh mất bản thân mình, đó là điều rất đáng tiếc. Điều này cũng đã xảy ra với nhiều nghệ sĩ rồi, khi họ được một công ty - một nhóm đào tạo rất khắt khe, bị thay đổi cá tính âm nhạc hoặc không có quyền quyết định trong các sản phẩm âm nhạc của mình, bị kiểm soát cả từ cách hát, cách biểu diễn, cách trả lời phỏng vấn,...họ sẽ đánh mất đi cái tôi đích thực, cái “real person" của mình. Khi bản thân mình có một điều gì đó đặc biệt về âm nhạc hay về con người, khán giả mới cảm thân được con người thật của mình, nếu không sẽ rất khó để kết nối.

Quill Cloud

Mình có mối quan hệ rất tốt với bố mẹ và gia đình. Sau khi tốt nghiệp cấp 3, mình có một năm nghỉ ở nhà nên cũng thân với bố mẹ hơn rất nhiều. Trước đây ngày nào cũng đi học, chỉ gặp bố mẹ một chút buổi tối, mà nhiều khi cũng chỉ chào hỏi bố mẹ, ăn cơm rồi lại lên phòng ngay. Năm vừa rồi mình ở nhà nhiều, lại bắt đầu tập trung vào âm nhạc, nên cũng có nhiều điều để chia sẻ cùng bố mẹ hơn, và cũng xây dựng được một sự tin tưởng nhất định. Bố mẹ mình cũng chia sẻ nhiều thứ mà trước đây chưa từng nói đến, ví dụ như hồi mẹ mình mới bước chân vào con đường âm nhạc, hay giai đoạn bố mình ở Đức cũng mày mò phối khí như mình bây giờ. Mình rất vui vì đang có một mối quan hệ lành mạnh với bố mẹ.

Quill Cloud

Mình nghĩ đó là sự thấu hiểu của bố mẹ. Khi có chuyện gì không hay xảy ra, bố mẹ mình luôn cố gắng kiểm soát cảm xúc rất nhiều, và luôn đề cao những cuộc trò chuyện trực tiếp. Lúc nào cả hai phía đều đang tức giận hoặc có những cảm xúc tiêu cực, gia đình mình sẽ đợi một lúc cho cảm xúc lắng xuống, rồi mới gọi nhau vào một phòng để ngồi nói chuyện và giải quyết mọi thứ thật bình tĩnh. Đó cũng là điều mình đang học từ bố mẹ, học cách giữ bình tĩnh mỗi khi có chuyện không hay xảy ra. Bản thân mình vẫn rất hay lo lắng, dễ break out khi có vấn đề, chưa biết cách kiểm soát tốt cảm xúc.


Bố mẹ cũng để mình phát triển tự nhiên về mặt âm nhạc, chưa bao giờ bảo mình phải làm nhạc thế này thế kia, mà luôn để mình tự mày mò. Nếu có thắc mắc gì, bố mẹ sẽ sẵn sàng giúp đỡ. Còn lại, bố mẹ để mình tự tìm kiếm màu sắc riêng trong âm nhạc của mình. Khi mới bắt đầu làm nhạc, mình nhận được rất nhiều lời khuyên, kể cả từ những người mình không quen biết, góp ý rằng mình nên thay đổi cái này cái kia, lúc đó mình cảm thấy rất rối. Bố mẹ mình có lẽ cũng cảm nhận được điều đó, nên hoàn toàn không nói rằng mình nên làm thế nào. Bản thân bố mẹ mình cũng là những người tự mày mò làm nhạc, nên mình tin bố mẹ hiểu rất rõ cảm xúc của mình trong giai đoạn bắt đầu này. Có lẽ cũng nhờ điều này, ngày hôm nay mình mới hiểu điều mình muốn trong âm nhạc của riêng mình.

Quill Cloud

Câu hỏi này khó nhỉ. Có lẽ là mình mong bố mẹ có thể chia sẻ về bản thân nhiều hơn khi mấy chị em mình còn nhỏ. Mình hiểu được tâm lý của bố mẹ là muốn bảo vệ con cái, không muốn những điều tiêu cực đến với con. Nhưng mình nghĩ nếu có thể xây dựng được sự tin tưởng để thoải mái chia sẻ với nhau từ hồi trước, có khi bây giờ còn thân nhau hơn nữa. Mãi đến hồi chị Anna sang Mỹ, anh Duy sang Úc, mình và bố mẹ mới bắt đầu gắn bó với nhau nhiều hơn.


Nhưng mà mình cũng không biết đâu, mình chưa bao giờ là phụ huynh để hiểu được tâm lý bố mẹ, có thể vì hồi đấy tụi mình còn nhỏ, bố mẹ chia sẻ có khi cũng chẳng hiểu được.

Quill Cloud

Mình nghĩ là tương lai, có lẽ ai cũng lo sợ tương lai hết. Nhiều lúc mình thấy rằng mình không có mục tiêu, mình không biết đích đến là gì. Sau một thời gian thì mình nhận ra rằng không có mục tiêu cũng chẳng sao, chỉ cần mình làm tốt những điều đang diễn ra trong hiện tại. Tương lai bất định nên nó đang sợ, mình chẳng biết trước điều gì sẽ xảy ra, nên thôi thay vì lo lắng, mình cứ tập trong vào hiện tại trước mắt.


Một điều nữa cũng khá mới thôi, vào những giờ ăn cơm, nhiều lúc mình nhìn sang bố mẹ và thấy những sợi tóc bạc. Lúc đó mình nghĩ kiểu: “Damn, mình cũng chẳng còn nhiều thời gian lắm". Mọi thứ trôi nhanh quá, cảm giác như mới hôm qua tóc bố mình vẫn đen ấy, mà bây giờ đã hơi lấm tấm bạc. Lúc đó mình lại phải tự nói với bản thân rằng, thôi không suy nghĩ nhiều nữa, cứ hạnh phúc bây giờ thôi. Đây là lúc duy nhất mình được sống, vậy nên mình sẽ làm nhiều hoạt động cùng bố mẹ hơn, thân thiết với bố mẹ hơn, làm những điều là ngày xưa mải học mình không để ý lắm. Bây giờ mình với bố mẹ như bạn thân vậy, gần đây tối nào nhà mình cũng xem phim với nhau, mình còn bắt đầu nhờ bà nội dạy đan nữa.

Quill Cloud

Tương lai gần thì mình phải xong The Heroes đã, đó là việc mình đang tập trung nhất. Sau đó cũng sẽ có những dự án âm nhạc mà mình đã đang làm, mong là cuối năm nay sẽ có thể ra mắt. Còn có một số dự án cá nhân nữa nhưng mình chưa thể bật mí được :D Còn về việc học, hồi trước mình định đi du học, nhưng vì dịch bệnh nên mình xin rút. Sau một năm suy nghĩ và làm nhạc, mình quyết định ở lại và học Đại học ở Việt Nam, và sẽ theo ngành marketing.


Sau một năm làm nhạc vừa rồi, mình đã chứng kiến rất nhiều sản phẩm âm nhạc hay và nhiều giá trị, nhưng lại không thể nổi lên được, không được nhiều người biết đến. Mình vẫn luôn tự hỏi tại sao. Sau đó mình mới nhận ra rằng đó là vấn đề của marketing. Marketing và nghệ thuật đi song song với nhau. Thiếu cái này thì cái kia không thể đi xa được. Việc theo học marketing cũng là một cách để bổ trợ cho con đường âm nhạc của mình, để giúp mình tìm cách tiếp cận khán giả tốt hơn.


Nói xa hơn, khi mà mình đã “già" hơn một chút, mình cũng muốn giúp những nghệ sĩ trẻ đưa những sản phẩm nghệ thuật của họ đến gần với công chúng hơn, khi mà mình đã thực sự hiểu về marketing.

Quill Cloud

Mình cũng không biết phải bắt đầu từ đâu. Mình chỉ muốn nói rằng mình rất biết ơn. Đã có rất nhiều bạn ủng hộ mình ngay từ lúc mình ra Got You, điều đó khiến mình rất ngạc nhiên. Rồi đến The Heroes, mình còn có nhiều người ủng hộ hơn nữa. Hôm vừa rồi mình có tham gia một podcast, và lần đầu tiên được nói chuyện trực tiếp với những người yêu thích âm nhạc của mình. Có bạn còn chia sẻ rằng bài Pillars đã giúp các bạn vượt qua những nỗi lo, sự tự ti như thế nào. Mình chưa bao giờ nghĩ rằng một bài hát mình viết ra chỉ với mục tiêu giúp bản thân vượt qua những khó khăn cá nhân thôi, cuối cùng lại giúp được người khác. Lúc đó mình rưng rưng nước mắt, thực sự rất vui và cảm động.


Mình muốn cảm ơn rất cả mọi người đã ủng hộ mình trong thời gian vừa qua, mình có rất nhiều tình yêu dành cho mọi người. Các bạn đã nghe nhạc, share lên stories, comment trên Youtube, tất cả những việc đó, mình đều vô cùng biết ơn. Mình chỉ mong dịch sớm qua đi để được tổ chức một concert nho nhỏ, hay được đi ăn bún chả với các bạn chẳng hạn.


Cảm ơn Mỹ Anh đã dành thời gian chia sẻ cùng The Influencer. Chúng mình đều rất mong chờ những dự án mới của Mỹ Anh!