Khó khăn thì có rất nhiều, nhưng điều mà Ola nghĩ gần như ai bắt đầu làm content cũng gặp phải là phải ngồi xem và nghe lại chính mình trên video. Lúc đầu, mình gần như không chịu nổi việc xem lại video, cảm giác… “cringe” - ngượng ngùng (cười). Một phần nữa là do ban đầu mình chưa hoàn toàn tự tin vào tiếng Việt của bản thân khi quay video. Tuy nhiên, Ola luôn muốn biết thêm về Tiếng Việt, về quê hương của mình nên đã không ngừng cố gắng học thêm - và việc làm content creator giúp mình ngày càng tiến bộ.
Nhờ việc từng có kinh nghiệm làm MC và cố gắng giải quyết tâm lý cho bản thân, Ola dần quen hơn với việc quay video. Khoảng 15 năm trước, hổi 21 tuổi, cũng từ mong muốn hiểu hơn về Tiếng Việt, Ola theo dõi chương trình Talk Vietnam thường xuyên, sau đó có cơ hội trở thành MC của chương trình. Làm việc trong studio, mình phải xem lại rất nhiều băng ghi hình để tự chỉnh cách nói, biểu cảm và nhịp dẫn. Nền tảng đó giúp mình bắt nhịp lại với công việc “lên hình” dần dần.
Mặt khác, áp lực về chuyện tiếp nhận những bình luận và nhận xét trên không gian mạng cũng phổ biến đối với các content creator như Ola. Khi đã chọn làm nội dung, mình phải cởi mở với việc người xem sẽ đánh giá, góp ý, thậm chí có những bình luận tiêu cực. Mình sẽ phải làm gì? Sẽ đối diện với những bình luận đó như thế nào? Làm thế nào để những thông tin tiêu cực không ảnh hưởng đến mối quan hệ vợ chồng? Nhỡ người thân, bạn bè xem được, mình sẽ rất ngại, mình cần thể hiện ra sao?...
Cuối cùng, Ola chọn cách xuất hiện với phiên bản chân thật nhất: nói đúng suy nghĩ, đúng góc nhìn và trải nghiệm của mình. Đồng thời, Ola cũng mong muốn kết nối với khán giả Việt Nam, với cộng đồng nhiều hơn để trao đi những năng lượng tích cực, yêu thương. Mình muốn kênh là một không gian tích cực - nơi mọi người có thể nhận được năng lượng tốt và những góc nhìn có cơ sở, không chỉ thuần cảm tính.
“Khoa học tìm chồng” thật ra là một khái niệm Ola tự đặt ra cho chính mình. Mình là người rất thích khoa học, vì nó cho mình khả năng giải thích mọi thứ một cách rõ ràng, có hệ thống và có căn cứ. Tính mình là phải nhìn thấy logic, thấy cấu trúc thì mới tin. Vậy nên khi bước vào chuyện yêu đương, Ola không muốn chỉ dựa vào cảm giác rung rộng hay sự hợp gu ban đầu để quyết định mối quan hệ.
Thời điểm gần 30 tuổi, khi nhìn lại lịch sử yêu đương, mình nhận ra phần lớn các mối quan hệ đều không đi đến kết quả như mong muốn, gặp nhiều sai lầm. Ola ngồi xuống, tự “audit” lại bản thân: mình đã chọn sai ở đâu, bị cuốn theo điều gì, bỏ qua những tín hiệu nào - và nếu không thay đổi cách tiếp cận, kết quả cũng sẽ không khác.
Điều thú vị là khi lúc mình bắt đầu nghiêm túc nghĩ đến chuyện tìm bạn đời, đó lại là lúc mình cảm thấy rõ ràng mình “không cần” một người chồng. Mình đang rất hạnh phúc một mình, có cảm giác “fulfilled” rõ ràng nhất từ trước đến nay, và Ola xác định rõ, hoặc Ola gặp được người thật sự phù hợp để xây gia đình, hoặc Ola tiếp tục sống cuộc đời hạnh phúc của riêng mình như hiện tại, chứ không chọn ai chỉ vì sợ cô đơn hay áp lực thời gian, từ gia đình và người xung quanh đó. Thậm chí Ola còn lên kế hoạch sẽ sang Sicily, một hòn đảo ở Italia, mua một căn nhà giá 1 Euro, tự sửa sang, học cách ốp đá, sửa điện nước - cuộc sống độc lập, tự do và tự chăm sóc được cho mình. Với Ola, đó là một giấc mơ rất thật về sự tự chủ.
Lúc đó, bạn bè rất ủng hộ mình, mặc dù nhiều người sẽ cảm thấy giấc mơ của Ola có phần lạ lùng, rằng tại sao lại sống một mình, tự làm hết một mình như thế? Mọi người vẫn thuyết phục Ola thử mở lòng thêm một lần nữa. Bạn Ola gợi ý mình thử online dating.
Ola quyết định biến chuyện hẹn hò thành một “thí nghiệm” đúng nghĩa. Nếu đã làm theo khoa học, thì phải có phương pháp. Mình bắt đầu với online dating, dù cú sốc văn hoá ban đầu khá mạnh, đến mức tải Tinder một tiếng rồi xoá ngay vì thấy quá đáng sợ - cảm giác giống như một chiếc app để đi… mua sắm với rất nhiều sự lựa chọn. Nhưng sau đó mình tự nhắc: nỗi sợ thường báo hiệu hai khả năng - hoặc là nguy hiểm thật, hoặc là mình đang đứng trước một thay đổi cần thiết. Và mình chọn thử lại, nhưng lần này có hệ thống.
Từ kinh nghiệm marketing, Ola áp dụng A/B testing cho chính profile hẹn hò của mình: thử nhiều bộ ảnh, nhiều phần mô tả khác nhau để xem mình đang “thu hút” kiểu người nào. Sau một vài profile thu hút những người chưa như ý, có một chi tiết Ola làm rất có chủ đích: trong 6 tấm ảnh trên Tinder, mình chọn thêm vào một tấm “rất xấu” - ảnh nhảy dù với gương mặt méo xệch vì sợ độ cao. Mình giữ ảnh đó để lọc ra những người có khiếu hài hước, quan tâm đến tính cách hơn là vẻ ngoài hoàn hảo.
Song song, Ola lập một file Excel với danh sách giá trị cốt lõi mình cần ở bạn đời, rồi xây dựng một bộ câu hỏi lớn để tìm hiểu đối phương trong các cuộc trò chuyện. Không phải để “phỏng vấn” đối phương, mà để mình không bị cuốn hoàn toàn theo cảm xúc như trước. Mình vẫn cho phép cảm xúc tồn tại, nhưng đặt thêm một lớp logic để cân bằng và chậm lại.
Sau khi quá trình đó đi đến kết quả, Ola mới nhận ra: hệ thống này không thực sự dùng để đi tìm chồng. Nó là hệ thống để bảo vệ cuộc sống mình đã xây dựng, bảo vệ tiêu chuẩn và giá trị của bản thân, rồi từ đó nhận diện được người thực sự phù hợp, như hai mảnh ghép khớp vào nhau. Mình tôn trọng những gì mình tìm kiếm, những điều mình cần, cuộc sống mà mình đã xây dựng cho bản thân…
Mình từng nghĩ sẽ tìm một người để khỏa lấp những gì mình còn thiếu. Nhưng hệ thống câu hỏi khoa học để tìm hiểu đối phương trong khi hẹn hò giúp mình không đưa ra quyết định lựa chọn ai đó để thoát khỏi một hiện thực bất toàn trong cuộc sống của mình. Vì mình rất yêu cuộc sống của mình, nên hệ thống khoa học giúp mình bảo toàn cuộc sống ấy và đưa người phù hợp đến. Ola thật sự đã gặp được người đồng hành tin cậy và phù hợp, chồng của Ola. Kể vui là anh ấy thuộc số 43 trong 46 người Ola đã gặp, trò chuyện. Ola không dừng ở số 43 vì Ola muốn kiểm chứng rằng đây thực sự là người phù hợp nhất
Để xây dựng bộ 146 câu hỏi đó, mình đã mất rất nhiều thời gian. Ban đầu không hề có sẵn một danh sách hoàn chỉnh. Những câu hỏi được hình thành dần trong quá trình đi gặp gỡ và trò chuyện thực tế. Sau mỗi buổi hẹn, mình lại tự rút kinh nghiệm: đáng ra mình nên hỏi thêm điều gì, có điểm nào mình chưa chạm tới, hoặc có câu hỏi nào giúp mở ra câu trả lời chân thật hơn từ đối phương…
Dần dần, Ola biến những ghi chú rời rạc đó thành một checklist có hệ thống. Không chỉ quan sát nội dung câu trả lời, mình còn để ý cách người đối diện phản ứng với từng kiểu câu hỏi. Có những cách hỏi giúp người ta cởi mở và thật hơn - và mình liên tục điều chỉnh cách đặt vấn đề, thay vì hỏi theo một khuôn cứng nhắc.
Điều quan trọng, với Ola, bộ câu hỏi này không phải một “chiến thuật” để thắng trong trò chơi hẹn hò. Mình không xem dating là game. Nó là một quá trình rất thực tế và rất thành thật. Ngay từ buổi gặp đầu tiên, mình không chơi chiêu - không giả lập hình ảnh, không cố tạo khoảng cách... Mình xuất hiện với phiên bản thật nhất của mình. Vì nếu một mối quan hệ bắt đầu từ một phiên bản được dàn dựng, thì người ở lại sau cùng cũng không thực sự là người dành cho mình.
Chính vì chọn cách chân thật ngay từ đầu, Ola cần những câu hỏi đủ tốt để giúp mình nhìn rõ con người phía trước - giá trị sống, cách họ xử lý xung đột, quan điểm về gia đình, con cái, trách nhiệm, ranh giới, và cách họ phản ứng trước những tình huống rất đời thường. Mục tiêu là hình dung được bức tranh dài hạn: nếu đi cùng người này, cuộc sống sẽ vận hành ra sao.
Danh sách cuối cùng lên tới hơn 146 câu, nhưng không phải để dùng hết trong một lần gặp. Sau này mình gom nhóm lại theo chủ đề và mức độ quan trọng. Với Ola, đó không phải là bảng câu hỏi, mà là một khung tư duy giúp mình giữ được sự tỉnh táo, nhất quán và trung thực trong hành trình tìm một mối quan hệ nghiêm túc.
Ola nghĩ luôn phải có sự cân bằng giữa hai yếu tố: cảm xúc và khoa học. Nhiều người hay đặt chúng ở hai phía đối lập, nhưng thực ra “chemistry”, cảm giác rung động, tim đập nhanh,... khi đứng cạnh một ai đó, bản thân nó cũng là khoa học, phản ứng sinh học rất thật của cơ thể.
Những rung động đó không hề mơ hồ. Nó đến từ cơ chế sinh học và tiến hoá, giúp con người nhận diện mức độ phù hợp về mặt bản năng, về mặt di truyền. Nên cảm xúc không đứng ngoài khoa học, cảm xúc cũng là một phần của khoa học. Vì vậy, khi tìm hiểu một người, mình vẫn nên lắng nghe những tín hiệu cơ thể: mình có thấy vui không, có dễ cười không, có muốn lại gần người đó không, có cảm thấy bị thu hút tự nhiên không - những điều đó rất quan trọng.
Hệ thống câu hỏi hay checklist mà Ola xây dựng không phải để thay thế cảm xúc. Nó chỉ đóng vai trò như một công cụ hỗ trợ, giúp mình nhìn rõ hơn về giá trị sống, tư duy, định hướng, mức độ tương thích dài hạn. Còn việc có rung động hay không, có kết nối hay không, vẫn phải để cảm xúc trả lời.
Theo Ola, nhiều người hiểu sai về “science of dating”, nghĩ rằng có hệ thống thì sẽ khô khan, cứng nhắc, giống như đang điền một bảng Excel. Nhưng trải nghiệm thực tế lại ngược lại. Khi mình có một khung tham chiếu để tự bảo vệ và hiểu mình đang tìm gì, mình lại càng tự do để khám phá và tận hưởng cảm xúc. Hệ thống không làm mất đi sự lãng mạn, nó giúp mình không bị lạc trong cảm xúc.
Thực tế, mối quan hệ mang lại nhiều niềm vui và sự hào hứng nhất cho Ola lại đến sau khi áp dụng cách tiếp cận có hệ thống. Với Ola, một framework tốt không làm tình yêu bớt bay bổng, nó tạo nền an toàn để mình dám sống thật và “crazy” hơn trong tình yêu.
Ola nghĩ đó là một câu hỏi rất cơ bản: “Ý nghĩa của tình yêu trong cuộc sống của bạn là gì?”.
Với Ola, tình yêu là một khái niệm khá phức hợp, nhưng đồng thời cũng là nền tảng của mọi mối quan hệ. Nếu hai người không có cùng cách hiểu và cùng định nghĩa về tình yêu, thì rất khó để đi cùng nhau lâu dài.
Ola đã tự hỏi và trả lời câu hỏi này cho bản thân rất nhiều lần. Với Ola, tình yêu là một phần cốt lõi của sự sống. Ola luôn có một niềm tin rất rõ: mình sinh ra để trao đi tình yêu, không chỉ trong quan hệ đôi lứa, mà còn trong cách sống, cách làm việc, cách xây dựng gia đình và kết nối với cộng đồng. Tình yêu giống như một dạng năng lượng, khi mình có đủ bên trong, mình có thể cho đi một cách tự nhiên, không tính toán. Nhưng điều kiện tiên quyết là phải học cách yêu bản thân trước, giống như một chiếc cốc đầy thì mới có thể rót ra mà không bị cạn.
Vì thế, với Ola, tình yêu không chỉ là cảm xúc lãng mạn hay sự gắn bó giữa hai người. Nó là khả năng mở lòng, thấu hiểu, chăm sóc và hiện diện trọn vẹn cho nhau, cho đi một cách tự nguyện, không mặc cả, nhưng vẫn không đánh mất chính mình.
Trải nghiệm cá nhân khiến Ola tin rất mạnh vào điều đó. Trước khi gặp chồng, Ola chưa từng thật sự cảm nhận được cảm giác bình yên sâu bên trong khi ở cạnh một người. Nhưng khi ở trong mối quan hệ hiện tại, Ola nhận ra một dấu hiệu rất rõ của việc yêu đúng người: mình được là chính mình, không cần diễn, không cần cố trở thành một phiên bản “đẹp hơn” để được yêu. Hai người cho phép nhau phát triển bản sắc cá nhân để trưởng thành hơn cùng nhau, được vui đùa, được ngây ngô, được sâu sắc, kể cả khi đã ở độ tuổi không còn quá trẻ.
Một thay đổi lớn nữa là “tiếng nói phán xét” trong đầu, cái cảm giác luôn lo mình nói sai, làm chưa đủ tốt, sợ người khác đánh giá, gần như lắng xuống. Khi ở cạnh đúng người, sự tự do nội tâm đó xuất hiện rất rõ. Cảm giác an toàn này theo Ola là rất hiếm có.
Nhiều người nghĩ bình yên thì sẽ nhàm chán. Nhưng trải nghiệm của Ola thì ngược lại. Khi có nền tảng an toàn và tin tưởng, hai người càng dám thử nghiệm và khám phá cùng nhau. Ola và chồng có thể rất ngẫu hứng, cùng quyết định đi một nơi mới, thử một trải nghiệm mới, làm những điều trước đây chưa từng làm, không vì áp lực phải “thể hiện”, mà vì cảm giác luôn có một người đứng cùng phía với mình.
Với Ola, yêu đúng người không làm cuộc sống nhỏ lại, mà làm nó rộng hơn, sâu hơn và nhiều năng lượng hơn. Tình yêu đúng không lấy đi bản thân mình, mà nhân lên niềm vui sống mình đang có.
Theo Ola, giá trị cốt lõi quan trọng nhất trong một mối quan hệ lành mạnh là sự tử tế. Tử tế là một phẩm chất không hề phổ biến. Có nhiều người vốn tử tế, nhưng vì từng bị tổn thương hoặc sợ bị lợi dụng, họ dựng lên lớp phòng vệ và trở nên khép lại. Vì thế, gặp được một người vẫn giữ được sự tử tế một cách tự nhiên là điều rất đáng trân trọng.
Điều làm Ola rung động thường là kiểu người có “quiet confidence” (sự tự tin thầm lặng). Không cần nói to, không cần thể hiện, không cần chứng minh mình giỏi hay thú vị. Sự tự tin đó thể hiện qua hành động, qua cách họ đối xử với người khác, qua việc họ thoải mái khi là chính mình. Những người như vậy thường tử tế vì họ không cần hơn thua hay tìm kiếm sự công nhận từ bên ngoài, họ đã đủ đầy từ bên trong.
Ola không nhận mình là một người hoàn toàn tử tế, nhưng mình luôn muốn trở thành một người tử tế hơn mỗi ngày - sống mềm lại, bớt sợ hơn, và không mang nỗi sợ của mình đặt lên các mối quan hệ xung quanh, không chỉ với bạn đời mà với mọi người.
Giá trị thứ hai là giao tiếp. Không ai có thể đọc được suy nghĩ của người khác, kể cả người thân hay người yêu. Nhưng nhiều người vẫn mặc định: “Nếu anh yêu tôi thì anh phải tự hiểu.” Điều đó không thực tế. Một mối quan hệ bền vững cần sự trao đổi rõ ràng về nhu cầu, mong muốn và giới hạn, để cả hai biết mình có thể và không thể mang lại điều gì cho nhau.
Ola chia sẻ trải nghiệm cá nhân, trước khi có em bé, Ola và chồng có thể ngồi nói chuyện hàng giờ mỗi ngày về công việc, ước mơ, tương lai. Sau khi có con, thời gian gần như biến mất, và cả hai nhận ra nếu không chủ động giữ không gian giao tiếp, sự kết nối sẽ yếu đi. Vì vậy hai người đặt lịch cố định mỗi tuần vài tiếng chỉ để ngồi nói chuyện, không điện thoại, không phim, không xao nhãng, chỉ tập trung vào nhau. Với Ola, giao tiếp là nền móng phải được chăm sóc có ý thức.
Một điểm khác Ola đánh giá cao là đức tính chăm chỉ (hardworking) - thậm chí đặt cao hơn tham vọng (ambition). Nhiều người bị thu hút bởi “ambition”, nhưng tham vọng lớn không đảm bảo hành động. Người chăm chỉ, kiên định với những bước nhỏ mỗi ngày mới là người có khả năng xây dựng điều lớn, cả sự nghiệp lẫn gia đình. Ola nhìn thấy rõ điều này ở chồng mình: nhiều đam mê, có mục tiêu, nhưng quan trọng hơn là tinh thần làm việc bền bỉ và sẵn sàng đầu tư công sức cho những điều có giá trị dài hạn, đặc biệt là gia đình.
Theo Ola, đầu tiên, mình không nên bước vào mối quan hệ với suy nghĩ mình sẽ thay đổi được người kia. Thực tế là rất khó, gần như không ai thay đổi ai được, nếu bản thân họ không thật sự muốn. Khi đi date, mọi người thường nghe lời nói, nhưng Ola thì để ý hành động nhiều hơn, vì cách một người cư xử mới cho mình thấy họ thực sự là ai.
Nếu mình đang quen ai đó mà trong đầu luôn nghĩ “người này tốt rồi, chỉ cần chỉnh một chút nữa thôi” thì mình nên dừng lại và tự hỏi: Mình có thật sự muốn ở bên một người mà mình phải dành rất nhiều năng lượng để thay đổi họ không? Vì nếu mình muốn thay đổi họ, thì cũng phải chấp nhận khả năng họ muốn thay đổi lại mình. Như vậy mối quan hệ sẽ rất mệt.
Ola nghĩ là không có ai hoàn hảo cả. Quan trọng là mình phân biệt rõ: điều mình đang không hài lòng đó có phải là giá trị cốt lõi của mình không. Nếu chỉ là thói quen nhỏ, phong cách sống, mấy cái rất cá nhân, mình có thể học cách chấp nhận và thả lỏng bớt. Nhưng nếu nó đụng tới giá trị nền tảng, ví dụ như chuyện gia đình, con cái, cam kết, mà người ta không cùng hướng với mình, thì mình nên tin vào điều họ đang thể hiện, thay vì hy vọng sau này họ sẽ khác.
Cách thực tế hơn, theo Ola, là hỏi thẳng và nói thật. Ví dụ: “Điều này với mình quan trọng - bạn thấy sao? Bạn có muốn cải thiện không?” Nếu người ta nói là họ đang làm việc với nó, đang cố gắng tốt hơn - ok, mình ghi nhận. Còn nếu người ta thấy không cần thay đổi thì mình cũng có đủ thông tin để quyết định.
Ola thấy nhiều người khi yêu dễ yêu một “phiên bản tưởng tượng” của đối phương hơn là con người thật. Nhưng muốn hành động trên sự thấu hiểu thì phải nhìn vào sự thật trước, rồi mới chọn tiếp tục hay không.
Ola nghĩ điều quan trọng nhất là tin vào bản năng của mình. Nếu nghe câu trả lời mà vẫn thấy lấn cấn, không chắc thì đừng bỏ qua cảm giác đó. Trực giác thường là tín hiệu sớm.
Lúc đó, mình không cần đa nghi, nhưng có thể hỏi thêm theo nhiều cách khác nhau để kiểm tra độ nhất quán. Hỏi thêm để hiểu sâu hơn, không phải để “bắt bài”.
Ola cũng để ý nếu mình hỏi chân thành mà người ta khó chịu hoặc né tránh, đó là một dấu hiệu cần lưu tâm vì một mối quan hệ bền cần giao tiếp cởi mở. Tuy nhiên, nên hỏi khéo, qua ví dụ hoặc tình huống giả định, để hiểu con người thật của họ, thay vì biến buổi hẹn thành một cuộc phỏng vấn.
Việc khó buông bỏ một mối quan hệ phần lớn đến từ cơ chế tâm lý và sinh học của não bộ. Não mình “nghiện” cảm giác quen thuộc và nghiện cả hy vọng, luôn tin rằng lần này sẽ khác. Khi một mối quan hệ lúc rất tốt, lúc rất tệ, não tạo ra cơ chế “phần thưởng không đều”, khiến mình càng bám chặt hơn để chờ khoảnh khắc tốt tiếp theo, giống cơ chế của trò may rủi.
Một yếu tố khác là vết thương cảm xúc cũ. Nếu người đó vô tình chạm vào “trauma” (chấn thương tâm lý) của mình, mình dễ rơi vào suy nghĩ: lần này mình sẽ làm khác đi, mình sẽ sửa được kết quả. Trong tâm lý học có một ý rất đúng: con người thường yêu theo cách mình từng được dạy yêu.
Trong bối cảnh gia đình Việt Nam, tình yêu dành cho con cái là rất lớn, giá trị gia đình rất được coi trọng. Nhưng nhiều thế hệ trước không có điều kiện học về tâm lý hay cách thể hiện tình yêu lành mạnh, vì phải đi qua giai đoạn lịch sử nhiều áp lực sinh tồn. Có khi yêu thương được thể hiện bằng kỷ luật nghiêm khắc, hoặc bằng sự hy sinh thời gian, với người lớn là trách nhiệm, nhưng với một đứa trẻ có thể được cảm nhận như bị bỏ rơi. Lớn lên, mình dễ lặp lại đúng mô thức đó trong tình yêu: quen với cảm giác thiếu an toàn, hoặc tự bỏ rơi chính mình trong mối quan hệ.
Theo Ola, vòng lặp này thường chỉ dừng lại khi mình nhận diện được vết thương và chủ động chữa lành. Nếu không, mình sẽ tiếp tục chọn, và giữ, những mối quan hệ lặp lại cùng một kiểu đau quen thuộc.
Ola nghĩ là cũng không sao cả. Điều quan trọng nhất là trở thành người mình yêu thương nhất trước đã. Văn hoá Việt Nam đề cao sự vì người khác - và đó là một điều rất đẹp mà Ola luôn rất trân trọng và cảm thấy trao đi yêu thương là sứ mệnh của mình - nhưng để trao đi tình yêu bền vững, mình cần học cách “ích kỷ” lành mạnh: chăm sóc mình trước, để còn có năng lượng yêu người khác sau.
Ola tin rằng mình có thể chọn cách đặt bản thân lên trước mà không làm tổn thương ai. Đôi khi cần lùi lại một chút, đi xa một chút, để hiểu mình hơn, rồi quay lại với khả năng yêu thương sâu hơn.
Có giai đoạn cuối tuổi 20, sau một mối quan hệ không mấy tốt đẹp, Ola mới nhận ra: mình đã cho phép người khác đối xử không tốt với mình, và chính mình cũng đang bỏ rơi bản thân. Từ lúc đó, Ola học cách đứng về phía mình, chữa lành, xây dựng cuộc sống riêng, và thực sự trở thành “love of my life” (tình yêu của đời mình). Khi mình ổn và hạnh phúc với chính mình, mình không còn yêu vì thiếu thốn nữa - mà yêu vì muốn chia sẻ.
Ola không nghĩ nên bỏ cuộc nếu vẫn mong có một người đồng hành. Nhưng hãy bắt đầu từ việc yêu và chữa lành cho bản thân trước. Không cần phải trở nên hoàn hảo rồi mới yêu. Đúng người - như cách Ola nhìn về chồng mình - có thể không “sửa” mình, nhưng sẽ tạo đủ không gian an toàn để mình tự chữa lành và lớn lên. Thực ra, Ola rất cởi mở và vui với việc được làm “matchmaker” (người mai mối) cho các bạn đang muốn tìm bạn đời, nên nếu chưa “bỏ cuộc” thì đừng ngại nhắn cho Ola nhé (cười).
Ola nghĩ có một “bài tập về nhà” rất quan trọng cho tất cả mọi người - dù đang độc thân hay đang trong mối quan hệ, dù trẻ hay lớn tuổi - đó là: hiểu thật rõ chính mình.
Khi mình hiểu mình là ai, mình muốn gì, mình muốn đem lại điều gì cho cuộc sống, mọi thứ tự nhiên trở nên đơn giản hơn rất nhiều. Hãy dũng cảm sống đúng với con người thật của mình, đừng quá lo người khác phán xét. Cuộc sống cần sự khác biệt. Mình không cần cố giống ai - mình chỉ cần là mình. Khi hiểu rõ bản thân, Ola tin mọi thứ trong cuộc sống - từ tình yêu, công việc đến đam mê - sẽ dần khớp lại với nhau, đi đúng vào vị trí của nó.
Trên hành trình đó, có thể mình sẽ mất đi một vài mối quan hệ. Nhưng đôi khi phải làm trống chỗ thì người phù hợp hơn mới có thể bước vào, dù là trong tình yêu hay tình bạn. Điều quan trọng là vẫn chọn trung thực với chính mình.
Khi mình thật sự yêu mình, mình giống như một dòng nước - mềm mại, linh hoạt và luôn tiếp tục chảy. Ai đó có ném đá xuống, nước không vỡ - đá sẽ chìm, mình vẫn tiếp tục là mình. Cảm xúc có thể bị chạm tới, nhưng mình không bị phá vỡ. Sự mềm dẻo đó giúp mình không “gãy” trước va chạm.
Khi mình hiểu và vững trong giá trị của mình, lời đánh giá hay tiêu cực từ người khác khó có thể thấm sâu vào bên trong. Đó là một lớp bảo vệ rất quan trọng cho sức khoẻ tinh thần - trong tình yêu, công việc và cả gia đình.