Phía sau hình ảnh một cô bạn tuổi trẻ tài cao với nhiều thành tích đáng ngưỡng mộ và cuộc sống đáng mơ ước là chân dung một người trẻ bình thường đang loay hoay trên hành trình trưởng thành, học cách tự lập trên đôi chân của chính mình.


Meichan (Nguyễn Hà Trang) là một youtuber có tiếng trong lĩnh vực lifestyle và học tập. Cô bạn sinh năm 2000 gây ấn tượng bởi thành tích học tập “khủng” với 12 năm học trường chuyên, là cựu chuyên Anh 1 của trường THPT Amsterdam và hiện đang theo học trường đại học hàng đầu Hàn Quốc Yonsei với học bổng 100%. Ngoài ra, Meichan còn cực kỳ nổi tiếng trong cộng đồng fan Kpop Việt vì đã có cơ hội gặp gỡ và làm việc với nhiều ngôi sao đình đám của Hàn Quốc như Lisa, Chanyeol, Hyomin, Kang Tae Oh…

Nhắc tới Meichan, mọi người nghe nhiều về câu chuyện một bạn trẻ thành công, giỏi giang. Ở tuổi 21, Mei đang có cuộc sống tự lập, một mình Nam tiến, thuê nhà riêng, tuyển trợ lý và mở cửa hàng kinh doanh. Nhưng trong cuộc trò chuyện với Mei, The Influencer không chọn nói quá nhiều đến những thành công và thành tựu Mei đã có trong đời; mà dành cơ hội này lắng nghe những tâm sự ngổn ngang của cô bạn đằng sau những thành tích đáng ngưỡng mộ đấy. Mei tự thấy mình vẫn đang đi trên một hành trình trải nghiệm còn để ngỏ, có chông gai, trắc trở, có những nỗi lo rất đỗi thực tế về tiền bạc; nhưng dẫu vậy, Mei vẫn giữ cho mình những mộng mơ để tiến về phía trước.

Lý do khiến Mei chọn ở lại Việt Nam thay vì trở lại Hàn Quốc trước hết là bởi tình hình dịch bệnh ở Hàn Quốc đang khá phức tạp. Nhiều vấn đề sẽ phát sinh trong quá trình mình quay lại học tập tại Hàn, bên cạnh đó trường Mei cũng quyết định sẽ học online kỳ này. Hơn nữa, Mei thấy có nhiều cái ở Việt Nam mình có thể làm dễ hơn so với khi ở bên Hàn. Dẫu cho mình nhiều cơ hội, Hàn Quốc vẫn không phải là nhà, và các chi phí cũng tương đối đắt đỏ, khó mà thoải mái như ở Việt Nam. Vậy nên Mei quyết định cứ ở Việt Nam một thời gian xem thế nào.


Còn Mei chọn Sài Gòn bởi đây thực sự là một thành phố rất dễ thương, tính cách của mọi người đều vui vẻ, thoải mái, môi trường năng động, phù hợp với tính cách của mình. Đối với Mei, Sài Gòn không quá thử thách như Hàn, không quá thân quen như Hà Nội, Sài Gòn là một vùng đệm vừa đủ để mình dấn bước ra ngoài vùng an toàn của bản thân.

Về phía bố mẹ, do mình đã tự lập từ mấy năm nay rồi nên bố mẹ rất tôn trọng quyết định của mình. Nếu có điều gì không vừa ý, bố mẹ Mei sẽ chỉ khuyên bảo chứ không cấm cản. Quyết định Nam tiến của Mei là quyết định chính đáng, bố mẹ Mei cũng thấy rằng phụ huynh không nên giữ con cái ở nhà mãi mà nên tạo cơ hội cho con làm những gì mình thích và những gì có ích trên hành trình phát triển của con. Mei rất an lòng khi có bố mẹ luôn thấu hiểu và ủng hộ.


Vào Sài Gòn tự lập, mình phải tính toán nhiều hơn so với khi ở Hà Nội với gia đình. Có rất nhiều thứ mình phải lo toan, từ chi phí ăn uống, sinh hoạt tới tiền thuê nhà... Nhìn chung mọi thứ tốn kém hơn hẳn. Mei rất sợ “thảm cảnh” hết tiền, bởi chính bản thân mình phải tự gồng gánh, xoay xở nếu “vung tay quá trán”. Vậy nêzn Mei chọn cách sống đơn giản, không mua sắm hay chi tiêu nếu không thực sự cần thiết. Mei vừa làm, vừa tiết kiệm để dành dụm một khoản nho nhỏ lo cho cuộc sống những ngày đầu Sài Gòn và dự phòng cho những dự án trong tương lai. Nói vậy nhưng Mei vẫn chưa đủ tự tin để chia sẻ nhiều về những trải nghiệm này trên kênh bởi mình tự thấy cách mình chi tiêu và tiết kiệm vẫn còn “non và xanh” lắm. Trước Tết mình đã vào Sài Gòn một thời gian với tâm thế nhẹ nhàng: vừa đi chơi, vừa trải nghiệm. Nhờ thế mà lần quay trở lại này mình không mất quá nhiều thời gian để ổn định cuộc sống. Với cả mình có một định hướng rõ ràng nên mọi thứ cũng vào guồng nhanh hơn. May mắn là thị trường trong Sài Gòn vô cùng năng động, Mei cũng có bạn bè giúp đỡ nên công việc influencer của mình thuận lợi hơn nhiều so với hồi mình ở bên Hàn. Mei tự thấy bản thân may mắn vì vừa được làm điều mình yêu, vừa sống được với đam mê ấy.


Trước đây Mei hay ôm tâm lý tiếc tiền, nên chuyện gì Mei cũng chọn làm một mình và tập quen với điều đó. Nhưng đến một khoảng thời gian, Mei tự thấy mình stress vô cùng vì phải ôm đồm quá nhiều. Sự ôm đồm ấy cũng không giúp Mei tốt hơn mà thậm chí còn làm giảm chất lượng công việc của mình. Ảnh Mei chụp không đủ đẹp, video không đủ hay, rồi mình tính mở shop thì làm sao mà mình lo được hết cho tất cả những thứ đó. Đấy là lúc Mei nhận ra nếu muốn đi xa, Mei phải có những người đồng hành với mình.


Mei rất kỹ trong khâu tuyển trợ lý. Qua hai vòng phỏng vấn, mình dần tìm được những người bạn phù hợp. Những tố chất mà Mei tìm kiếm là sự nghiêm túc đối với công việc, có tinh thần trách nhiệm, thông minh, tháo vát và quan trọng là cái vibe hợp với Mei. Đến ngày hôm nay, Mei thấy những bạn mà mình đã chọn đều làm việc rất tốt, các bạn đều thông minh, nhanh nhẹn nên mình không cần phải chỉ dạy quá nhiều, công việc mà mình đưa ra các bạn ấy đều nắm bắt nhanh.

Tuy nhiên thời gian đầu có team, Mei vẫn trúc trắc một đôi nhịp. Mei hoang mang do chưa quen với chuyện làm việc cùng người khác, chưa biết phân chia công việc thế nào, giao cho các bạn những đầu việc ra sao để đảm bảo hiệu quả. Mình gần như vẫn động tay vào tất cả mọi thứ nên thành thử các bạn trợ lý cũng không biết phải làm gì. Bây giờ thì mình quen hơn rồi. Mình đang để một bạn trợ lý chuyên làm các công việc liên quan đến chụp ảnh, quay phim. Hai bạn còn lại chủ yếu đảm nhận các phần việc về shop mỹ phẩm.


Giờ có các bạn trợ lý giúp rồi nên mục tiêu của mình trong năm nay là sẽ “thoát phèn”. Trước giờ mặc dù làm influencer nhưng mình rất ít khi chụp ảnh, mình không giỏi chụp hình, edit, hậu kỳ. Nhưng Mei thấy mình phải thay đổi. Mei muốn làm tốt nhất có thể những gì mình đang làm. Các bạn follower quan tâm tới mình thì mình cũng nên chăm chỉ cập nhật hình ảnh cuộc sống, giao lưu qua story để gần gũi và thân thiết với mọi người hơn.


Hiện tại, chất lượng công việc của mình đang đi lên thấy rõ nên mình khá vui. Ngày xưa thỉnh thoảng Mei sẽ thấy buồn, thấy chán, nhưng có lẽ Mei không nhận thức trọn vẹn do đã quá “quen với cô đơn”. Còn bây giờ có thêm các bạn đồng hành, mình thấy nỗi cô đơn vơi bớt và lòng nhẹ hơn nhiều.

Từ nhỏ mình đã có suy nghĩ nếu bây giờ mình không kiếm tiền thì sẽ không ai cho mình tiền. Thế nên lúc nào trong đầu mình cũng suy tính với khả năng hiện tại của bản thân, mình có thể làm gì để kiếm thêm thu nhập. Mà sau khi nghĩ xong, mình thấy thích cái gì là mình phải bắt tay vào làm nó luôn, không biết sợ là gì. Nhiều khi bắt đầu làm rồi Mei mới suy xét đến những bất cập và khó khăn. Nhưng cuối cùng mình vẫn cứ đâm lao rồi theo lao. Hành trình mở shop của Mei vẫn đang khá mông lung, Mei chưa thể nói trước rồi tương lai sẽ như thế nào, thú thực là vậy.


Thế nhưng, dù sao Mei cũng đang học được rất nhiều và tích lũy thêm những kinh nghiệm đáng quý. Cái tính mình như thế, mình không chịu nhờ ai từ đầu mà cứ tự mò mẫm mọi thứ. Mình cũng chỉ đang tập tành bán một ít thôi dự kiến là 100, 200 đơn chứ mà lên đến mấy nghìn đơn cũng không có hàng để mà giao cho mọi người.


Quill Cloud

Mei lo, liệu có khi nào không bán được hàng, thậm chí mình còn tính đến cái nước phải làm give away đem tặng hết cho các bạn. Mei tự tin nói rằng sản phẩm của Mei được nhập chính hãng từ Hàn, chỉ có điều Mei khó cạnh tranh về giá với phần đông thị trường. Mình nhập đồ Hàn chính gốc giá nó cao một cách dã man, cao từ giá sản phẩm cho đến tiền vận chuyển về Việt Nam, mặc dù là mình đã cố săn sale rồi đó. Cái bên vận chuyển cho mình thậm chí còn hỏi: “Em ơi, em có muốn lấy hàng của anh ở kho Việt Nam không? Chứ em gửi từ Hàn về thế này em không cạnh tranh được đâu”. 

Lúc đấy mình đã khá buồn. Ban đầu, Mei kỳ vọng nhiều lắm, nhưng giờ Mei buông bỏ bớt đi rồi. Thôi thì cứ tự làm rồi tự bán xem sao. Mình chưa có nhiều kinh nghiệm trong ngành này, chưa có mối quan hệ đủ tin tưởng người ta giao cho mình hàng chuẩn, giá thấp. Mei vẫn chọn cách đảm bảo về chất lượng sản phẩm trước đã. Mình tin rằng nếu ai muốn mua đồ chuẩn Hàn, họ sẽ tìm đến với mình, thuận mua vừa bán thôi mà. Quan trọng là uy tín chứ mình cũng chưa áp lực quá nhiều về lợi nhuận.

Sắp tới, Mei còn có rất nhiều dự định muốn làm. Nhưng làm được hay không và chọn làm gì thì thú thật mình cũng không dám chắc. Mình còn tính hẳn chuyện bảo lưu một kỳ để thực hiện các dự án cá nhân nhưng mình sợ nói trước bước không qua. Hồi mới vào Sài Gòn Mei cũng thích, cũng khoái thử làm diễn viên, tham gia gameshow các thứ nhưng rồi tự thấy mình không biết diễn, cũng không có ai mời, trông vậy thôi chứ mình “flop” lắm. (cười)

Mình cứ thường hay tự hỏi bản thân rằng liệu mình có đang thực sự “enjoy cái moment này” không? Mình tự thấy mình chưa đạt đến cảnh giới đấy. Nhưng mình hiểu nó không phải là chuyện đương nhiên. Thay vào đó, mình phải tự nhắc nhở bản thân rất nhiều. Tính Mei vốn rất dễ bị cuốn theo áp lực và suy nghĩ tiêu cực, như không hài lòng với cuộc sống hay tự so sánh bản thân với người khác. Những lúc như vậy, Mei phải nhắc bản thân rằng bản thân đang sống một cuộc đời tốt đẹp, nên hãy học cách trân trọng những mộng mơ và hạnh phúc bình dị, nhỏ bé thường ngày.


Mei coi lần Nam tiến này là cột mốc đánh dấu sự trưởng thành. Mình luôn cố gắng để đi qua những khó khăn, vấp váp mà trái tim không bị chai sạn quá nhiều, không đánh mất niềm tin vào cuộc sống, không quá trầm luân vào nỗi buồn. Không phải vì mình chỉ gặp những điều tốt đẹp mà sau khi trải qua nhiều chuyện, mình vẫn yêu cuộc sống, vẫn lựa chọn cố gắng hưởng thụ từng khoảnh khắc trọn vẹn và sống ở hiện tại nhiều hơn.