Sự bùng nổ của trí tuệ nhân tạo tạo sinh (Generative AI), đặc biệt là các mô hình ngôn ngữ lớn (LLM) như ChatGPT, đã tạo ra một cơn địa chấn trong giới cầm bút toàn cầu. Trước bối cảnh đó, các tiểu thuyết gia đang phải đối diện với những câu hỏi hiện sinh về bản chất công việc sáng tác, quyền sở hữu trí tuệ và tương lai của ngành xuất bản.
Trong bài viết phần 1 này, chúng ta cùng tìm hiểu một số tác động cụ thể của AI lên công việc sáng tác, và cách các nhà văn phản hồi với điều đó.
Tại Hoa Kỳ, phản ứng của các tiểu thuyết gia mang tính đối kháng rõ rệt, thể hiện qua các vụ kiện tập thể nhắm vào những gã khổng lồ công nghệ để bảo vệ tính nguyên bản của lao động trí tuệ.
Tiêu biểu nhất là vụ kiện do Authors Guild (Hiệp hội Tác giả Mỹ) khởi xướng từ tháng 9/2023, với sự tham gia của George R.R. Martin – tác giả loạt truyện A Song of Ice and Fire (tên tiếng Việt: Trò chơi Vương quyền). Ông cùng nhiều đồng nghiệp nổi tiếng như John Grisham, Jonathan Franzen, Jodi Picoult, David Baldacci, Elin Hilderbrand, Sylvia Day và hàng loạt tác giả khác đã đệ đơn kiện OpenAI và Microsoft về hành vi vi phạm bản quyền trên diện rộng. George R.R. Martin công khai gọi AI là “cỗ máy đạo văn đắt đỏ và ngốn năng lượng nhất thế giới”.
Lập luận của Martin tập trung vào các điểm chính sau:
Đối với một tác giả dành hàng thập kỷ để xây dựng một vũ trụ phức tạp như Martin, việc AI có thể tạo ra các "phần tiếp theo" giả định với độ tương đồng đáng kể về nhân vật và bối cảnh là một mối đe dọa trực tiếp đến quyền kiểm soát di sản sáng tạo của ông.
Bên cạnh Martin, các tác giả như Jonathan Franzen và John Grisham cũng tham gia mạnh mẽ. Franzen từng nhấn mạnh rằng generative AI đại diện cho “một hình thức bóc lột mới của Silicon Valley đối với những người tạo nội dung”. OpenAI lập luận rằng việc sử dụng tác phẩm để huấn luyện là fair use (sử dụng hợp lý, mang tính biến đổi), tương tự như con người đọc sách để học viết. Tuy nhiên, tòa án hiện đang nghiêng về việc xem xét nghiêm túc lập luận của các tác giả, đặc biệt khi AI có khả năng tạo ra nội dung “giống hệt phong cách” và cạnh tranh trực tiếp trên thị trường.
Sự lo ngại của Martin và các đồng nghiệp như Jonathan Franzen hay John Grisham không phải là không có cơ sở thực tế. Các khảo sát cho thấy thu nhập trung bình của một tác giả chuyên nghiệp tại Mỹ và Anh vốn đã ở mức khiêm tốn, dao động quanh khoảng 20.000 USD mỗi năm. Sự xuất hiện của các công cụ AI có khả năng sản xuất văn bản hàng loạt với chi phí gần bằng không đe dọa làm sụt giảm thêm giá trị của tác phẩm con người.
Các báo cáo và khảo sát gần đây nhất cho thấy bức tranh rõ nét và đáng báo động:
Tác động của AI không chỉ nằm ở khía cạnh tài chính mà còn tạo ra nỗi bất an hiện sinh về tương lai nghề nghiệp. Một báo cáo từ Đại học Cambridge chỉ ra rằng 51% nhà văn tin rằng AI có khả năng thay thế hoàn toàn công việc của họ trong tương lai.
Những tác giả viết truyện thể loại (genre fiction) như lãng mạn, hình sự và giật gân được coi là nhóm bị đe dọa nghiêm trọng nhất, với tỷ lệ lần lượt là 66%, 60% và 61%. Lý do là bởi các thể loại này thường tuân theo những cấu trúc cốt truyện và mô típ khá ổn định, điều mà các mô hình LLM hiện nay cực kỳ thành thạo trong việc mô phỏng.
Ngược lại, văn học thuần túy (literary fiction) được coi là ít bị đe dọa hơn, với chỉ khoảng 32% lo ngại bị thay thế. Thể loại này đòi hỏi sự phá cách trong cấu trúc, giọng văn độc bản, chiều sâu triết lý, tâm lý nhân vật phức tạp và những suy tưởng tinh tế – những khía cạnh mà máy móc vẫn chưa thể tái hiện một cách thuyết phục và chân thực.
Tuy nhiên, nỗi sợ hãi không chỉ là dự đoán tương lai. Sự hỗn loạn đã diễn ra ngay trên thị trường. Amazon Kindle Direct Publishing (KDP) – nền tảng tự xuất bản lớn nhất thế giới – đang chứng kiến làn sóng sách do AI viết hoàn toàn hoặc phần lớn tràn ngập. Các ước tính cho năm 2026 cho thấy số lượng sách AI có thể vượt 2 triệu cuốn, với hàng trăm đến hàng nghìn cuốn mới được upload mỗi ngày. Nhiều cuốn romance hoặc thriller được “viết” chỉ trong 45 phút bằng công cụ như Claude hay GPT, sau đó xuất bản dưới hàng chục bút danh khác nhau.
Hậu quả là rõ ràng:
Đối với giới cầm bút, đây không chỉ là cuộc chiến về tài chính hay bản quyền. Đây là cuộc đấu tranh để bảo vệ “trái tim” của văn học – giá trị của sáng tạo nhân bản, sự chân thực trong trải nghiệm con người và khả năng kể chuyện mang lại cảm xúc sâu sắc. Nếu để AI thống trị các thể loại phổ biến, văn chương có nguy cơ trở nên đồng nhất, thiếu chiều sâu và mất dần sức sống.