Năm 2025 đánh dấu một bước ngoặt quan trọng trong hành trình của Tracey Bùi - khi cô rời khỏi vị trí người đứng sau những quyết định thương hiệu tại một tập đoàn lớn để bước ra trước công chúng với vai trò một content creator. Đó không chỉ là sự thay đổi về công việc, mà là một lần chuyển vai toàn diện: từ người làm chiến lược sang người trực tiếp hiện diện, từ người quan sát sang người được nhìn và được đánh giá.
Trong năm qua, Tracey dần ghi dấu ấn cá nhân qua các nền tảng mạng xã hội và từng trở thành tâm điểm chú ý với gu thời trang nổi bật tại sự kiện du thuyền của LSOUL. Hiện Tracey sở hữu một kênh TikTok gần 24,000 người theo dõi, Instagram hơn 13,000 người theo dõi, và kênh Youtube hơn 2,000 người theo dõi, nội dung theo định hướng chia sẻ quan điểm, góc nhìn, kể chuyện lifestyle. Sau một năm 2025 miệt mài, Tracey đã nhận được đề cử Social Influencer của chuyên trang Style Republik (một nền tảng truyền thông chuyên sâu về thời trang và sáng tạo).
Trong cuộc trò chuyện với The Influencer, Tracey nhìn lại năm 2025 chuyển dịch đầy biến động với sự tỉnh táo của một người làm brand lâu năm và sự chân thật của một creator đang trên hành trình tự định hình, cũng như chia sẻ góc nhìn sâu sắc khi bước vào chu kỳ mới của hành trình cá nhân và sáng tạo năm 2026.
Từ một Brand Manager tại Unilever - người đứng sau các quyết định thương hiệu - Tracey bước ra trước công chúng với vai trò content creator trong năm 2025. Nhìn lại, điều gì đã khiến bạn dũng cảm rời khỏi “vùng an toàn” đó?
Thật ra, mình luôn nhìn công việc creator rất thực tế. Khi chưa trực tiếp bước vào, mình đã hiểu rõ đây vẫn là một công việc cụ thể - một nghề đòi hỏi tư duy, chiến lược, planning và rất nhiều thứ phía sau hình ảnh chỉn chu. Tracey từng được đánh giá là hợp làm KOL. Nhưng một thời gian dài mình do dự với con đường này vì hoài nghi liệu bản thân có đủ sức chịu được áp lực đi cùng với nghề này. Tracey không phải người tiếp nhận chỉ trích một cách dễ dàng, và luôn tự hỏi liệu mình có đủ sức chịu được áp lực của việc “hiện diện công khai” không. Nhưng rõ ràng là “If you can’t bear the weight of the crown, don’t wear it” (Nếu không chịu được sức nặng của vương miện, thì đừng đội nó).
Nhưng khi cơ hội thật sự đến, mình nhận ra là nó không đến với những người chưa sẵn sàng - mà đến để hỏi mình có đủ dũng cảm để đón nhận nó hay không. Vậy nên Tracey chọn thử thách bản thân trong một vai trò khác - content creator - một bước đi cần thiết cho bản thân cơ hội trưởng thành theo một cách khác.
Trong đó, rời Unilever là quyết định khó nhất - một lần bước ra khỏi vòng an toàn, bởi Tracey thấy được mình đang làm rất tốt ở vai trò này. Mình bắt đầu từ vị trí Marketing Executive, đi lên từng bước, và đến khoảng 25 - 26 tuổi, mình đã ở vai trò Brand Manager. Unilever với mình là một “trường học” đúng nghĩa. Marketing ở đó là ownership - chịu trách nhiệm toàn diện cho thương hiệu, từ chiến lược kinh doanh đến hình ảnh. Mọi thứ có lộ trình, có thành tựu, có sự công nhận. Lúc đó, câu hỏi lớn nhất là: “If it’s not broken, why fix it?” (Đại ý: Tại sao phải thay đổi nếu mọi thứ vẫn đang rất ổn?).
Điều mình sợ nhất khi rời đi là cảm giác tất cả những gì mình đang có sẽ không còn “relevant” (không còn giá trị trong vai trò mới), khi mình bước vào 1 môi trường mới, sự quan tâm và những gì quan trọng được đặt ở những giá trị khác. Công việc dường như là tất cả, Unilever được xem như một phần rất lớn của mình, nên việc rời đi cũng có thể hiểu tương tự việc mình bỏ lại một phần của bản thân ở lại. Mình đã phải đối mặt với một sự khủng hoảng hiện sinh hơi sớm ở độ tuổi 26.
Có những chặng đường bạn đi qua không phải để đến đích, mà để giúp bạn biết mình có đang đi đúng hướng không. Một sự thật rất đơn giản là chính công việc cũ đã giúp Tracey nhận ra mục đích thật sự của mình. Nhưng đồng thời trong quá trình đó, Tracey nhận ra rằng công việc ấy không phải là con đường có thể dẫn mình đến vạch đích mà mình mong muốn. Khi ấy, mình biết đã đến lúc phải rời đi. Tracey biết ơn những năm tháng đó, vì những những bài học, kỹ năng, trải nghiệm, các mối quan hệ mình có được và cả những vấp ngã hay thành tựu nhỏ của bản thân… - tất cả đều trở thành nền tảng vững chắc cho mình và sẽ chẳng thể nào bỗng dưng biến mất. Mình không bắt đầu lại từ con số không.
Khoảnh khắc nào trong năm 2025 khiến Tracey thực sự nhận ra mình đã bước sang một vai trò mới?
Thời gian đầu, dù đã rời công việc cũ, Tracey cũng cho phép mình nghĩ thực tế hơn: nếu mọi thứ không diễn ra như kỳ vọng, Tracey vẫn có thể quay lại con đường cũ. Điều tiếp sức mạnh lớn nhất cho Tracey lúc đó là biết rằng mình vẫn còn lựa chọn. Song Tracey cũng hiểu mình đang cố bám vào những gì quen thuộc để cảm thấy an toàn. Cảm giác chơi vơi. Có một khoảng trống rất rõ ràng khi công việc cũ từng chiếm một phần rất lớn trong cuộc sống của mình, gần như định hình toàn bộ nhịp sinh hoạt và bản sắc, biến mất. Đó thật sự là một khoảng thời gian đảo lộn, hoang mang, nhưng cũng rất khiêm nhường.
Khoảng vài tháng sau, Tracey phải ngồi lại và nói chuyện rất nghiêm túc với chính mình. Tracey hiểu rất rõ một điều: dù bạn chọn con đường nào, nếu không thật sự hết mình, bạn không bao giờ biết bản thân có thể đi được bao xa. Khoảnh khắc mình quyết định bỏ suy nghĩ về “backup plan” cũng là lúc tư duy của mình chuyển hẳn. Không còn là mình nên bắt đầu từ đâu mà là mình nên cứ làm thôi, đi rồi sẽ đến. Ở thời điểm hiện tại, Tracey đã có một câu trả lời cho riêng mình rằng mình không hề bắt đầu lại từ con số 0, mình đã có 1 nền tảng vững chắc và nó giúp mình rất nhiều với chặng đường mới này.
Thực tế, Tracey bắt đầu làm content từ tháng 4/2025, nhưng phải đến khoảng tháng 8-9/2025, mình mới thật sự theo đuổi nó một cách nghiêm túc và hết mình.
Khi đã quen với việc đứng ở vị trí brand manager, việc trở thành “người được nhìn”, “người được đánh giá” có khiến Tracey thay đổi cách nhìn về bản thân và nghề nghiệp không?
Cách Tracey nhìn nhận giá trị bản thân cũng không thay đổi khi rẽ sang con đường này. Từ rất sớm, ngay cả trước khi làm content một cách nghiêm túc, Tracey đã luôn đề cao sự chỉn chu và có định hướng trong cách mình “show up”. Có thể nói, Tracey đã “post như một content creator” từ khi tài khoản còn để riêng tư với… khoảng 100 followers, khi Tracey chỉ là một cô bé 16 tuổi.
Nhiều bạn bè xung quanh Tracey cũng vậy, chúng mình lớn lên cùng mạng xã hội, cùng việc chia sẻ trải nghiệm, review, quan điểm sống...
Khác biệt lớn nhất bây giờ là mình trở nên khắt khe với bản thân hơn. Trước khi rẽ sang con đường này, mình đã có một cuộc sống rất “bình thường”, đi làm công sở, học cách đối diện với những điều chưa biết, hoài nghi, vấp ngã và trưởng thành. Chính những trải nghiệm đó giúp mình hiểu rõ giá trị cá nhân và tạo ra một nền tảng nội tại đủ vững. Mình luôn muốn mang những giá trị đó trong hành trình làm creator: nhớ rằng mình từng - và vẫn đang - là một con người “rất đời”.
Ngay từ đầu, Tracey chưa bao giờ nhìn việc làm content chỉ đơn giản là quay video rồi đăng lên TikTok. Đây là một lựa chọn đòi hỏi sự dũng cảm: dám thể hiện bản thân trước công chúng, chấp nhận việc bị nhìn và bị đánh giá. Với công việc xoay quanh thuơng hiệu cá nhân, ranh giới giữa công việc và đời sống cá nhân dần bị thu hẹp hơn nhiều.
Đặc biệt, mình trở nên khắt khe hơn với bản thân, không phải vì áp lực bên ngoài, mà vì trách nhiệm. Khi đã nghiêm túc, Tracey cần giữ sự nhất quán và tính toàn vẹn trong từng nội dung.
Vậy còn góc nhìn của Tracey với nghề sáng tạo nội dung có gì thay đổi không?
Khi trực tiếp làm content creator, Tracey hiểu hơn chiều sâu thực sự của công việc này. Có những giai đoạn, Tracey thậm chí không thấy mình “đang làm việc”. Ngày xưa chỉ những khi có sự kiện hay đang trong lúc nghỉ ngơi, mình mới thảnh thơi nghĩ tới việc quay content. Vậy nên làm nội dung gắn liền với Tracey như 1 điều giúp mình thoải mái sáng tạo, mang tính giải trí nhiều.
Còn bây giờ, khi đã theo đuổi nghề sáng tạo nội dung 1 cách nghiêm túc, Tracey phải đảm nhiệm rất nhiều vai trò cùng lúc - vừa là người lên chiến lược, vừa là người quản lý brand, và cũng chính là người trực tiếp sản xuất/thực thi để xây dựng và mang thương hiệu cá nhân của mình tới với nhiều người hơn. Khi mọi quyết định đều đặt bản thân ở tuyến đầu, áp lực là điều khó tránh.
Thêm vào đó, sự khác biệt giữa làm cho nhãn hàng với làm cho chính mình là một việc mang tính khách quan và một việc luôn gắn trực tiếp với hình ảnh, giá trị, tính cá nhân. Điều đó đòi hỏi sự chỉn chu, kỷ luật và trách nhiệm cao hơn nhiều.
Những gì Tracey học được trong môi trường corporate và agency hoàn toàn không bị lãng phí. Từ cách làm việc có hệ thống, sự chuyên nghiệp trong từng chi tiết nhỏ cho đến tư duy xây dựng thương hiệu, tất cả đều được áp dụng cho thương hiệu cá nhân. Song song đó, Tracey cũng phải “unlearn” một số mindset cũ, bởi không còn một bộ máy lớn phía sau hỗ trợ. Việc trở nên linh hoạt, thích nghi nhanh và tự chịu trách nhiệm cho mọi quyết định là điều bắt buộc.
Khi đứng ở vai trò creator, có khoảnh khắc nào khiến Tracey “à, hoá ra mình hiểu rõ hơn những áp lực mà trước đây brand từng đối mặt” không?
Thật ra từ khi còn làm brand, cách mình tiếp cận influencer marketing đã luôn dựa trên sự tôn trọng bản sắc cá nhân của creator. Mình không xem đây là mối quan hệ áp đặt, mà là sự hợp tác, nơi cả hai bên cần tìm được một điểm chung để cùng làm việc hiệu quả.
Nhưng chỉ đến khi trực tiếp làm content, mình mới thật sự cảm nhận rõ áp lực đó. Áp lực lớn nhất là phải cân bằng cùng lúc nhiều vai: làm hài lòng brand, giữ được niềm tin của khán giả, và không đánh mất cái tôi sáng tạo của chính mình. Nó không đơn thuần là “hoàn thành công việc”, mà là làm sao để vẫn giữ được màu sắc cá nhân, vẫn mang lại giá trị, trong khi vẫn đáp ứng được kỳ vọng thương mại.

Khi creator hợp tác với nhiều nhãn hàng, việc làm sao để tôn lên sự khác biệt của từng brand, để người xem cảm nhận được “đây là câu chuyện riêng”, thực sự không dễ. Từ góc nhìn làm brand trước đây, mình luôn tin rằng một bản brief không chỉ cần đủ thông tin mà còn phải truyền cảm hứng. Marketing, suy cho cùng, là nghệ thuật kết nối: kết nối giữa nhãn hàng và người kể câu chuyện đó, rồi từ người kể chuyện đi đến người tiêu dùng. Khi sự kết nối ấy không đủ sâu, thông điệp rất dễ bị rơi rớt.
Khi brand hợp tác với creator, họ đang mượn hình ảnh và tiếng nói của creator để kể câu chuyện của họ. Vì vậy, creator cần hiểu thương hiệu ở mức đủ sâu để truyền tải đúng tinh thần. Có lẽ nhờ từng đứng ở phía brand, Tracey hiểu được áp lực hai phía, và chính điều đó khiến mình cẩn trọng, nghiêm túc và có trách nhiệm hơn với từng nội dung mình tạo ra
Sau hơn một năm chuyển dịch sang một chặng đường hoàn toàn mới, đâu là điều khiến Tracey cảm thấy tự hào nhất?
Điều khiến Tracey tự hào nhất không nằm ở việc mình đã đạt được bao nhiêu, mà ở việc mình đã đi qua được một giai đoạn rất sâu của chính mình. Trước đây, Tracey luôn ý thức rằng cuộc sống có lên có xuống, nhưng năm 2025 thực sự là một cú “lặn sâu” mà Tracey chưa từng nghĩ mình sẽ trải qua, đặc biệt khi đã gần 30 tuổi, tưởng rằng bản thân đã đủ vững vàng.
Có những lúc Tracey chạm đến một “đáy” hoàn toàn mới - nơi có sự hoang mang, sợ hãi và rất nhiều nghi ngờ về chính mình. Nhưng điều quan trọng là Tracey không dừng lại. Dù có loay hoay hay mệt mỏi, Tracey vẫn tiếp tục bước đi, tiếp tục tìm cách đối diện và thích nghi.
Sau hơn một năm nhìn lại, Tracey cảm thấy tự hào vì mình đang ở một trạng thái rất “secure” - không phải theo nghĩa an toàn tuyệt đối, mà là sự vững vàng nội tâm của một người trưởng thành thật sự. Tracey đã dám nhận lấy thử thách, dám đối diện với nỗi sợ của mình để cho phép bản thân được thử nghiệm và trưởng thành.
Năm 2025 thường được nhắc đến như một giai đoạn “thanh lọc” của influencer marketing. Với trải nghiệm từ cả phía thương hiệu lẫn nhà sáng tạo nội dung, Tracey nhìn thấy sự thanh lọc này rõ nhất ở đâu?
Với mình, điểm thanh lọc rõ nhất chính là niềm tin của khán giả. Trước đây, khi còn làm brand và tham gia các buổi phỏng vấn nhóm hay nghiên cứu thị trường, Tracey thấy vai trò của influencer rất rõ ràng. Người tiêu dùng có thể gọi tên cụ thể một influencer và nói: “Em mua sản phẩm này vì người đó giới thiệu”. Influencer marketing lúc đó không chỉ dừng ở nhận thức (awareness), mà đi thẳng vào cân nhắc (consideration) và chuyển đổi (conversion). Đó là một niềm tin rất mạnh, vừa lý trí vừa cảm xúc.
Vài năm trước, khi cần tìm hiểu thông tin, người ta Google. Nhưng khi cần quyết định mua, người ta tìm influencer: họ đã review chưa, họ nói gì về sản phẩm này. Đó là sức mạnh rất thật của influencer marketing thời điểm đó.
Sau những biến động vừa qua, mình cảm nhận rất rõ niềm tin này không còn “trọn vẹn” như trước. Khán giả bắt đầu đặt nhiều câu hỏi hơn, quan sát kỹ hơn và thận trọng hơn với những gì họ tiếp cận. Influencer marketing từng là một không gian khá niche (ngách), chưa bị quá đại trà. Còn hiện tại, ai cũng có thể là KOC, ai cũng có thể làm affiliate, và rất nhiều tiếng nói cùng lúc đang nói rằng: “bạn nên mua cái này”.
Trong bối cảnh này, khán giả buộc phải chọn lọc nội dung, thông tin mà họ tiếp nhận. Và khi khán giả thay đổi, cả thương hiệu lẫn creator đều không còn lựa chọn nào khác ngoài việc phải nghiêm túc hơn, có trách nhiệm hơn. Niềm tin giờ không còn là một điều hiển nhiên - nó phải được xây dựng lại, từ từ.

Sau một năm nhiều biến động, khi những thước đo quen thuộc như lượt xem hay tương tác không còn là trung tâm, Tracey định nghĩa hiệu quả của nội dung như thế nào?
Khi còn làm brand, mình đã quen với khái niệm viral marketing (tiếp thị lan truyền). Trong ngành, ai cũng hiểu rằng sự “viral” phần lớn nằm ngoài tầm kiểm soát - không phải cứ muốn là tạo ra được. Tuy vậy, nhiều chiến dịch vẫn hướng đến mục tiêu lan toả mạnh, vì nội dung cần được đo lường, cần KPI và có cơ sở để đánh giá hiệu quả.
Khi chuyển sang làm content creator, mình chọn thành thật với bản thân ngay từ đầu: không phải nội dung nào cũng có thể viral, và mình cũng không thể kiểm soát thuật toán hay những khoảnh khắc bất ngờ được “đẩy lên”. Vì thế, Tracey không đặt viral làm mục tiêu. Làm nội dung gây sốc hơn, tạo tranh cãi hơn hoặc thuần giải trí để viral, giữ sự chú ý không phải con đường mình muốn đi.
Với mình, giá trị của nội dung nằm ở tác động nó để lại cho người xem. Một nội dung hiệu quả là khi được đón nhận tự nhiên và mang lại điều gì đó hữu ích: một góc nhìn mới, một nguồn năng lượng tích cực, hay đơn giản là cảm giác được thấu hiểu. Nếu người xem rời đi với một suy nghĩ còn đọng lại, một sự đồng cảm hay một câu hỏi dành cho chính mình, thì với Tracey, đó là giá trị. Mình tin những nội dung như vậy mới tạo nên mối quan hệ bền vững với khán giả.
Tracey luôn muốn xây dựng cộng đồng như một không gian an toàn, nơi mọi người không ngại chia sẻ, trò chuyện sâu và chân thật với nhau. Mình cảm nhận được không gian ấy đang dần hình thành, và mình thật sự trân trọng điều đó.
Khoảnh khắc khiến mình tin hướng đi này đúng là khi chuẩn bị ra mắt mùa đầu tiên của 1 on 1 Podcast với chủ đề Scared But Starting. Trong bối cảnh nội dung ngắn được xem là “vua”, việc chọn làm nội dung dài trên YouTube, rõ ràng không phải lựa chọn an toàn hay tối ưu về mặt thuật toán. Nhưng với Tracey, đây là không gian phù hợp nhất để bắt đầu một cuộc đối thoại sâu hơn. Mặc dù hiểu được luật chơi trong ngành, Tracey vẫn chủ động chọn cách chơi phù hợp nhất với giá trị của bản thân và mục đích mà mình đang theo đuổi.
Khi tập đầu tiên lên sóng, điều khiến mình bất ngờ không chỉ là việc mọi người lắng nghe, mà là cách họ chủ động tiếp nối cuộc trò chuyện. Những tin nhắn riêng, những bình luận rất dài và cá nhân, chia sẻ về hành trình, nỗi sợ và những điều họ đang trải qua khiến Tracey thật sự rung động và cho mình niềm tin để tiếp tục.
Trước đây, cũng có người góp ý mình nên làm nội dung gây tranh cãi hơn, giải trí hơn hoặc tối ưu theo thuật toán để tiếp cận tốt hơn. Mình hiểu và không phủ nhận hiệu quả về độ phủ. Nhưng việc bộc lộ sự mong manh, hay chia sẻ một quá trình chưa hoàn chỉnh, vốn không dễ tạo ra sự chú ý. Và mình từng tự hỏi liệu có ai quan tâm đến hành trình của mình, một người rất bình thường hay không?
Câu trả lời của mình hiện tại là: mình muốn trở thành người mà bản thân mình từng cần. Một người bình thường, đã từng sợ hãi, hoang mang, nhưng vẫn đi tiếp. Nếu có thể nói với ai đó rằng “mình làm được, bạn cũng sẽ làm được”, thì điều đó rất thật với cuộc sống của mình. Khi thấy khán giả tương tác với nội dung theo cách rất cá nhân, rất sâu, mình hiểu rằng mình đang mang lại giá trị cho một nhóm người nhất định. Với mình, đó là những giá trị thật mình muốn đem đến.

Sau một năm xuất hiện nhiều hơn trước công chúng và tham gia các sự kiện lớn, điều gì Tracey muốn giữ lại và điều gì Tracey muốn tiết chế hơn trong năm 2026?
Thực ra nếu so với nhiều KOL khác, mức độ xuất hiện của Tracey trong một năm qua không quá dày. Ngay từ đầu, Tracey đã xác định cho mình một sự hiện diện có chủ đích, chỉ xuất hiện khi thật sự có điều muốn chia sẻ, có ý định rõ ràng và khi không gian đó phù hợp với giá trị cũng như năng lượng cá nhân.
Đó là điều Tracey muốn giữ lại trong năm 2026: xuất hiện đúng nơi, đúng thời điểm và đúng với bản thân mình, thay vì xuất hiện bởi áp lực phải “có mặt cho đủ độ phủ”. Tracey không muốn việc hiện diện chỉ dừng lại ở hình ảnh, mà mỗi lần xuất hiện đều cần có ý nghĩa.
Trong năm 2025, Tracey cảm thấy may mắn khi hầu hết những không gian mình lựa chọn đều mang lại cơ hội học hỏi và kết nối thật sự. Vì vậy, 2026 không phải là năm Tracey xuất hiện nhiều hơn, mà là tiếp tục xuất hiện một cách chọn lọc và hợp lý với mình nhất!
Tracey có định hướng sáng tạo hay nội dung nào muốn tập trung phát triển năm nay không?
Tracey có khá nhiều ấp ủ, nhất là khi hiện tại mình đang phát triển song song ba nền tảng: TikTok, Instagram và YouTube. Mỗi nền tảng đều quan trọng và với Tracey, đã “chơi” thì phải chơi cho đúng. Tuy nhiên, Tracey xác định rất rõ đâu là trung tâm trong chiến lược nội dung của mình.
YouTube và podcast sẽ tiếp tục là phần “core”, nơi Tracey dành nhiều thời gian, năng lượng và chiều sâu nhất để trò chuyện, chia sẻ và xây dựng kết nối lâu dài. Các nền tảng như TikTok hay Instagram đóng vai trò giúp Tracey tiến gần hơn với khán giả thông qua những lát cắt đời thường, gần gũi.
Khi mới bắt đầu, Tracey từng khá loay hoay vì không biết mình nên xuất hiện trong không gian này với vai trò nào. Mọi người nên biết đến Tracey như một brand manager, một content creator, hay một cô gái đang trên hành trình chinh phục một chặng đường mới?
Sau đó, Tracey nhận ra rằng tất cả những phiên bản đó đều là mình. Và nếu đã là mình, thì tại sao phải chọn một? Tại sao không cho phép bản thân khai thác và tồn tại trọn vẹn trong tất cả những phiên bản đó? Và cứ là mình thôi!
Bước sang năm 2026 - không chỉ là một năm mới mà còn là một chu kỳ mới của hành trình cá nhân - điều gì khiến Tracey cảm thấy hào hứng nhất ở giai đoạn này?
Với Tracey, mỗi chu kỳ mới không hẳn là một sự “bắt đầu lại”, mà là tiếp tục đi sâu hơn vào một chặng đường mới. Sáu tháng vừa qua chưa phải là một giai đoạn đủ dài để gọi là hoàn thiện, nhưng đủ để Tracey nhận ra mình vẫn đang ở vị trí của một người mới bắt đầu. Và chính điều đó lại khiến Tracey hào hứng.
Khi gắn bó quá lâu với một công việc và một guồng quay quen thuộc, mình rất khó nhìn thấy bản thân ở những góc cạnh khác. Trước đây, Tracey sống nhiều trong công việc, mọi thứ lặp lại theo từng năm, các thử thách na ná nhau chỉ khác là được nâng độ khó hơn. Nhưng khi bước ra khỏi quỹ đạo đó, Tracey có cơ hội nhìn mình một cách toàn diện hơn và nhận ra có rất nhiều kỹ năng, bài học mà trước đây mình chưa từng nghĩ sẽ cần đến.

Từ một người từng khá sợ và rụt rè vì đã ở trong vùng an toàn quá lâu. Tracey dần trở thành người đón chờ những bất ngờ - không phải vì mọi thứ đã trở nên dễ dàng hơn, mà vì Tracey đã tự chứng minh cho mình thấy rằng mình có đủ bản lĩnh, năng lực và tinh thần học hỏi để đối diện với những thử thách phía trước.
Khi niềm tin đủ vững, sự sợ hãi cũng không còn chi phối mạnh như trước. Tracey chọn xem hành trình phía trước như một cuộc chơi thú vị - nơi mình được thử, được trưởng thành và xem bản thân có thể “level up” đến đâu.
Cảm ơn Tracey đã dành nhiều tâm sự và góc nhìn sâu sắc với The Influencer. Chúc bạn một năm 2026 thành công và “level up” mạnh mẽ!