Nếu search tên Thu Hoài trên Google, hẳn bạn sẽ… khựng lại như tôi đã từng, vì cô gái này “giữ nhiều vai" quá. Nhưng Thu Hoài của cái thời 26, 27 tuổi chỉ nghĩ rất đơn giản: Mình đâu còn quá trẻ, đã đến lúc sống gấp được rồi. Và rồi khi “đến tuổi" rơi vào lưới tình, Thu Hoài nhận ra mình đã nỗ lực đủ rồi, đến lúc dành thời gian… yêu rồi đấy!

Hạnh phúc không hẳn là một điểm đến, hạnh phúc là sự lựa chọn. Sau khi kết thúc buổi trò chuyện với Thu Hoài và ra về, câu nói này cứ quanh quẩn trong tôi.


Ở tuổi 32, có vẻ như Vũ Thu Hoài đã tick đủ những “check box" của một cuộc sống hạnh phúc lý tưởng. Thành công thể hiện một hình ảnh Vũ Thu Hoài đa màu sắc - đa zi năng với những “vai" được diễn rất tròn: MC, biên tập viên thể thao của Đài truyền hình K+, diễn viên góp mặt trong nhiều bộ phim ăn khách, kinh doanh cửa hàng thời trang riêng, thậm chí còn giành giải quán quân một cuộc thi hát dành cho nghệ sĩ…; có cuộc sống hôn nhân hạnh phúc, và mới đây, Thu Hoài thông báo tin vui đón em bé đầu lòng.


Quay ngược thời gian trở về những năm đầu 20, có lẽ “ổn định" và “an yên" không phải thứ hạnh phúc Thu Hoài tìm đến. Cô gái trẻ ngày ấy ôm ấp nhiều hoài bão và ước mơ, quyết liệt và thậm chí cứng đầu khi theo đuổi đam mê của mình. Và khi tuổi trẻ nồng nhiệt qua đi, người ta vẫn thấy Thu Hoài hạnh phúc, nhưng theo một cách khác: Niềm hạnh phúc giản đơn của cô gái đang chìm trong tình yêu ngọt ngào, của người mẹ lần đầu đảm nhận thiên chức mới - một niềm hạnh phúc “có tuổi" rất đỗi dịu dàng và bình yên.


Nhìn Thu Hoài ngày xưa, người ta có thể lắc đầu vì Thu Hoài… cố quá. Nhìn Thu Hoài bây giờ, có khi ta lại nghĩ Thu Hoài… chỉ biết an phận. Nhưng đâu có quan trọng, bởi ở mỗi chặng đường trong đời, Thu Hoài đã sống hết mình, đã lựa chọn những gì cô tin là hạnh phúc.

Quill Cloud


Cám ơn bạn rất nhiều. Thực ra, có em bé là điều đã nằm trong dự định của vợ chồng tôi trong năm nay, nhưng thời khắc đón tin vui tôi vẫn cảm thấy… rất lạ. Đến bây giờ tôi vẫn không biết phải gọi tên cảm xúc ấy là gì, tôi cứ vừa vui, vừa bồn chồn. Tôi vẫn nhớ hôm đó tôi đang xếp đồ để chuẩn bị bay vào tham gia giải golf trong Phú Quốc dịp 30/4 - 1/5. Tôi bắt đầu lờ mờ thấy dấu hiệu từ một vài ngày trước, nhưng định đi về mới thử, thế mà không hiểu sao lúc đó tôi lại tò mò thử luôn. Và thế là… bạn biết rồi đó. Lúc ấy tôi vui đến mức luống cuống tay chân. Tôi cứ đi ra đi vào, đồ đạc bày trước mặt mà không biết xếp tiếp vào vali kiểu gì. Tôi làm được đúng hai việc: một là nhắn tin cho chồng, hai là hủy lịch đánh golf, xác định đi Phú Quốc chỉ để nghỉ dưỡng.


Tuy đã chuẩn bị tinh thần, nhưng tôi vẫn lo lắng, bỡ ngỡ như bao mẹ bầu khác, chưa nói đến chuyện đây là em bé đầu tiên, là đứa con đầu tiên của vợ chồng tôi. Mỗi lần đi khám là một lần hồi hộp. Manh chiếu mới mà! Nhưng tôi cũng không mong cầu gì nhiều, chỉ cần em bé khỏe mạnh và phát triển bình thường là vợ chồng tôi vui lắm rồi.


Quill Cloud


Tôi muốn làm một người mẹ có thể tự tay chăm sóc con từ những điều nhỏ nhặt nhất. Tôi thấy nhiều nhà thuê giúp việc để họ thay mình chăm em bé những lúc mình bận rộn công việc, nhưng nếu được chọn tôi vẫn muốn dành thời gian cho con, tự mình dạy con. Đến khi em bé lớn hơn một chút, tôi muốn trở thành người bạn của con, sẵn sàng lắng nghe, tâm sự, chia sẻ cùng con. Dĩ nhiên bây giờ hãy còn quá sớm để nói về câu chuyện này, nhưng đó là chân dung người mẹ mà tôi hướng tới. Tôi không muốn ép con phải sống theo ý mình, bởi khi phải trưởng thành dưới sự áp đặt, con dễ thu mình, thậm chí sợ hãi không dám nói chuyện, chia sẻ bất kỳ điều gì với bố mẹ. Mình vẫn phân tích các mặt lợi - hại cho con, nhưng quyền quyết định và cơ hội thử sức là của con.

Quill Cloud


Ồ, ngày xưa tôi cũng một mình nuôi cún đấy. Trùng hợp đó cũng là em cún đầu tiên của tôi. Tôi rất đồng cảm với bạn, vì mỗi ngày đi làm, chỉ cần nghĩ đến việc em đang ở nhà một mình là tôi đã sốt ruột và nhớ điên lên. Tôi cũng không thể xua đi sự lo lắng khi xa em, dù đã nhờ nhân viên ở nhà cho em ăn uống đầy đủ. Trước đó, tôi không bao giờ nghĩ mình sẽ có cảm xúc như vậy khi nuôi một em cún. Bây giờ khi làm mẹ, tôi lại thấy những trạng thái cảm xúc gần như tương tự ở mình. Đó là lý do vì sao như ban nãy tôi có chia sẻ, tôi muốn mình là người mẹ có thể dành thời gian bên con, tự mình chăm sóc con.

Hiện tại tôi đã giảm bớt khối lượng công việc, chỉ làm MC tại Đài truyền hình để có thêm thời gian bên gia đình. Tôi quan niệm thế này: Khi con ra đời, con sẽ chỉ ở trong vòng tay mình vài năm, sau đó con sẽ lớn lên, bay đi và sống cuộc sống của riêng mình. Lúc ấy mình quan tâm quá, khéo con lại thấy… hơi phiền ấy chứ (cười). Nên khi còn có thể, tôi muốn có thật nhiều thời gian với con.


Còn lại, bây giờ em bé vẫn chưa ra đời, nhìn chung vẫn nằm trong tầm kiểm soát của tôi, nên thú thực tôi vẫn chưa cảm nhận được một sự thay đổi quá lớn ở mình.

Quill Cloud


Đúng là còn sớm thật, vì bây giờ em bé vẫn đang… nằm trong bụng tôi (cười). Bạn có bao giờ xem những clip TikTok “cho bạn 5 giây để ước, và điều ước của bạn sẽ thành hiện thực" không? Thực sự trong tất cả những khoảnh khắc 5 giây ấy, điều ước đầu tiên hiện lên trong tôi là mong con khỏe mạnh, ngoan ngoãn và hiểu chuyện. Chỉ vậy thôi. Còn con lớn lên nổi tiếng hay không thì tôi không kỳ vọng, nếu có duyên thì cơ hội tự nhiên sẽ đến.

Quill Cloud


Đúng là như vậy nhỉ (cười). Thời kỳ đỉnh cao, tôi làm tới 4 việc một lúc. Ban ngày tôi làm văn phòng tại Ngân hàng Vietcombank, tối tôi dẫn chương trình tại K+, song song với đó tôi mở cửa hàng thời trang, và thời gian nghỉ tôi dành để đóng phim Người phán xử. Có những tháng liên tiếp tôi không có ngày nghỉ nào, mọi lịch trình được xếp kín toàn bộ thời gian biểu của tôi. Bạn cứ tưởng tượng, sáng nào tôi cũng đến văn phòng lúc 8h sáng, 7h tan sở mà tối không có lịch đi dẫn là tôi về nhà và xách đồ đi tập luôn. Tối về tôi vẫn tự nấu đồ ăn healthy, loanh quanh dọn rửa đến 10h đi ngủ. Ngày nào tôi cũng chạy theo một vòng lịch trình như thế. Nhưng tôi vẫn cảm thấy rất hạnh phúc cuộc sống ấy. Khi ấy tôi nghĩ đơn giản lắm, mình cũng 26, 27 rồi, không còn quá trẻ nữa, đã đến lúc… sống gấp được rồi. Tôi muốn làm tất cả những gì mình thích để sau này không hối tiếc. Thà mình cứ cố một chút, vất vả một chút, còn hơn là hối hận cả đời. Bây giờ nghĩ lại, tôi vẫn mãn nguyện vì những gì mình đã làm được.

Quill Cloud


Tôi nghe chứ, nghe nhiều là đằng khác. Khi khoảng thời gian sung sức, hết mình qua đi, tôi muốn dành nhiều thời gian hơn cho bản thân, muốn đầu tư vào những công việc thực sự quan trọng. Và đó là lúc tôi bắt đầu đưa ra lựa chọn. Tôi nghỉ Vietcombank, bởi công việc full time này chiếm nhiều thời gian của tôi nhất. Tuy nhiên, đây không phải sự lựa chọn dễ dàng. Tôi nhớ như in những đêm nằm đắn đo suy nghĩ, áp lực vô cùng khi nghĩ đến niềm hạnh phúc vỡ òa của bố mẹ khi nghe tin con mình trúng tuyển ngân hàng. Nhưng một khi đã hạ quyết tâm, tôi sẽ kiên định với sự lựa chọn, tập trung làm công tác tư tưởng cho gia đình để họ yên tâm với con đường tiếp theo của mình.


Sau khi nghỉ việc ở Vietcombank, tôi có thêm thời gian để đóng phim, làm MC, phát triển cửa hàng và chăm sóc cho bản thân mình. Đến đầu năm 2020, vì lý do khách quan mà tôi đóng cửa hàng, và đúng năm ấy dịch COVID bùng lên. Thế là từ 4 nghề, tôi tối giản còn 2 nghề, tập trung phát triển công việc MC thể thao của Đài truyền hình K+. Còn diễn viên với tôi đơn giản là một sở thích, một nghề tay trái, chứ tôi không dám nhận mình là diễn viên chuyên nghiệp được đào tạo bài bản.


Năm nay tôi cũng nhận được một số lời mời đóng phim, nhưng tôi đã từ chối vì chưa tìm được kịch bản phù hợp. Tôi không còn ở trong trạng thái lăn xả vào công việc như ngày xưa nữa, tôi nghĩ mình có quyền lựa chọn vai diễn thực sự tâm đắc để có thêm thời gian ở bên gia đình và trau dồi bản thân.

Quill Cloud


Tôi nghĩ mình cũng quyết liệt đấy. Nếu không quyết liệt chắc tôi đã không chọn sống ở Hà Nội một mình suốt mười mấy năm nay. Thời điểm áp lực nhất chắc là lúc tôi mới ra trường. Bố mẹ tôi giục về nhà, xin một công việc hành chính, cưới một anh rồi sinh con. Nhưng đấy không phải cuộc đời mà tôi muốn sống. Những năm Đại học tôi đã bắt đầu đóng phim, và thực sự là tôi rất yêu công việc này. Tôi cũng biết nếu ở lại Hà Nội, rất nhiều cơ hội sẽ đến với mình. Nhưng khi ấy tôi vẫn chưa xác định được mình muốn làm gì. Thế là tôi nghĩ ra một… kế hoãn binh. Tôi nói với bố mẹ rằng tôi sẽ thi Cao học ở Hà Nội, và sau 2 năm, nếu không kiếm được việc ở đây thì tôi chấp nhận về Tuyên Quang. Bố mẹ tôi nghe vậy cũng xuôi lòng. Thế là tôi thi, đỗ Cao học, đồng thời mở cửa hàng quần áo đầu tiên, và rồi tôi… nghỉ học sau 1 tháng. Nghĩ lại thì đây đúng là “một cú lừa" đối với mẹ tôi. Nhưng lúc ấy bố mẹ không làm gì được nữa vì tôi đã chọn con đường kinh doanh rồi. May mắn là tôi đã vượt qua khoảng thời gian áp lực nhất, để từ đó đặt chân lên những nấc thang sự nghiệp, đón đợi những bước ngoặt cuộc đời.

Quill Cloud


Có chứ, cô đơn là cảm xúc thường trực trong tôi. Những năm tháng ấy tôi không yêu ai, mà tôi cũng thuộc dạng sống khép kín, ít bạn bè, thậm chí bạn tôi còn bảo tôi… khó tính quá. Nhưng may mắn là bên tôi luôn có những người bạn thân thiết mà tôi có thể chia sẻ được. Mãi đến sau này tôi mới quảng giao hơn, mở rộng thế giới và những mối quan hệ quanh mình. Khi ấy cuộc sống của tôi cũng bớt cô đơn, bớt chông chênh đi nhiều lắm.


Nhưng thật lòng mà nói, ngay cả trong những khoảnh khắc cô đơn nhất, tôi vẫn không nghĩ rằng tôi cần một ai đấy ở bên cạnh. Tôi quen sống một mình, độc lập, luôn chủ động suy nghĩ để tìm ra lối thoát cho mọi sự bế tắc trong đời. Tôi không cần ai giải quyết vấn đề cho tôi, có chăng, tôi mong muốn một người anh, người chị ngồi cạnh để lắng nghe tôi tâm sự, cho tôi lời khuyên, để từ đó tôi tự đúc kết bài học cho chính mình.

Quill Cloud


Ôi, tôi chưa bao giờ nghĩ là tôi vào showbiz hay trở thành người của showbiz gì đâu nhé (cười). Đúng là tôi có hoạt động nghệ thuật, có nhóm bạn thân cùng ngành, nhưng chúng tôi chơi với nhau như bạn bè bình thường. Hoàn toàn không hào nhoáng như người ta hay tưởng tượng về “nhóm bạn thân diễn viên" hay là “nhóm bạn showbiz" đâu. Chúng tôi đơn giản lắm, thấy hợp và có thể chia sẻ với nhau thì chơi, không hợp tính thì thôi. Tôi nghĩ tôi vẫn đang sống một cuộc sống bình thường, không quá khác biệt hay phức tạp so với số đông.


Còn về những bàn tán, xì xào của người khác, tôi nghĩ không tránh được đâu bạn ạ. Giả sử mình quen biết 10 người, mình cũng không chắc có thể làm vừa ý cả 10. Ai cũng thế thôi, làm sao mà mình chỉ cứ chăm chăm lo xem người này nói gì về mình, người kia nghĩ mình ra sao được. Ngày xưa tôi cũng từng trằn trọc lắm, chỉ cần nghe một lời không hay là tôi có thể buồn cả đêm. Đằng này có những người rõ ràng là xa lạ, mà viết về cuộc sống của tôi như đang viết tiểu thuyết, tôi đọc mà còn ngỡ ngàng. Nhưng về sau tôi không buồn nữa, chỉ buồn… cười thôi. Tôi chủ động tránh mình khỏi những năng lượng tiêu cực. Còn nếu người ta chỉ ra cái thiếu sót, cái chưa đúng ở tôi với tinh thần xây dựng, tôi sẵn sàng tiếp thu và thay đổi.

Quill Cloud


Trước đây tôi từng làm MC của Vietcombank, nhưng công việc đơn giản chỉ là ngồi đọc cue. Sau này khi chuyển sang làm MC thể thao của K+, tôi bị ngợp vì tất cả đều là quay trực tiếp, không có cue, và khối lượng kiến thức mới tôi phải học thì khổng lồ. Tôi có xem bóng đá, nhưng những môn thể thao khác như điền kinh, bơi lội, tennis… vẫn còn rất mới mẻ với tôi. Có nhiều khái niệm tôi phải ghi nhớ, nhiều cái tên tôi phải học thuộc, tất cả buộc tôi phải chủ động dành nhiều thời gian để trau dồi. Nhưng tôi không ngại học, tính tôi vốn quen xin thêm việc để làm, bổ sung thêm cái này cái kia. Càng học, mình càng có thêm nhiều “vốn dự trữ". Có thể lúc này mình chưa cần dùng đến ngay, nhưng kiến thức thì không bao giờ là thừa, khi cần mình ngay lập tức có sẵn để đem ra sử dụng. Hãy giữ tinh thần cầu thị ấy để nắm bắt những cơ hội mới xuất hiện trong đời.

Khi nhìn lại tất cả những trải nghiệm ấy, tôi thấy mình cũng may mắn đấy chứ. Ở mỗi công việc tôi từng làm, mỗi môi trường tôi từng sinh hoạt, tôi đều có được một bài học và giá trị nào đó. Cái thời mới “khởi nghiệp" thời trang, tôi ngồi trên chuyến xe của dân buôn hàng Quảng Châu, nghe họ nói tiếng Trung, bàn về những thứ mà mình chỉ mới lờ mờ hiểu, và đó là cách để tôi tập thích nghi với môi trường “con buôn" ấy. Sau này khi có cơ hội làm MC thể thao, tôi bắt đầu mở rộng mối quan hệ trong ngành, thích chơi golf và quen được chồng tôi bây giờ.


Đặc biệt, những trải nghiệm sống đa dạng cũng dạy tôi một bài học quý giá khi làm mẹ. Khi mình sống một cuộc đời rộng mở, mình học được cách lắng nghe con, tôn trọng con, có được góc nhìn đa chiều về cuộc sống, thay vì ép buộc con phải sống theo ý mình.

Quill Cloud


Đúng vậy, có thể trên quãng đường ấy mình không trở thành phiên bản tốt nhất, nhưng mình có thể trở thành phiên bản tốt hơn mỗi ngày. Tôi nghĩ chúng ta nên chuẩn bị tâm thế để khi có cơ hội đến mình luôn sẵn sàng chớp lấy. Ta chỉ sống một lần trên đời, tôi rất sợ cảm giác khi về già và nhớ lại thời tuổi trẻ, tôi phải nuối tiếc vì đã không quyết liệt để theo đuổi những điều mình mong muốn. Tôi nghĩ đó là lý do ở một số giai đoạn tôi chọn ôm đồm nhiều việc, và sau đó dần dần có sự chắt lọc để tìm ra những thứ thực sự phù hợp với mình. Mình còn tuổi trẻ, còn khả năng thì đương nhiên mình còn có quyền được lựa chọn.

Quill Cloud


Trong cuộc sống, mọi việc xảy ra đều có lý do của nó. Nếu nhìn cuộc sống như một cái cây, thì những trải nghiệm là từng nhánh cây mọc ra tua tủa. Nghệ thuật là một nhánh, công việc ngân hàng là một nhánh, MC là một nhánh… Và từ những nhánh chính đó lại mọc ra vô số nhánh con - ấy là những mối quan hệ mới, những cơ hội mới. Biết đâu trên đường đời ta lại gặp được những người bạn thân tri kỉ, những mối lương duyên tuyệt vời. Nghĩ lại, nếu ngày xưa không làm Vietcombank, tôi hẳn sẽ không quen người chị đã cho tôi kinh nghiệm làm MC, giới thiệu tôi sang K+; nếu không sang K+, không làm thể thao thì tôi đã không đi tập golf, và cũng không thể quen được chồng tôi bây giờ… Cho nên tôi không bao giờ tiếc nuối khoảng thời gian 3-4 năm làm công việc mình không thích. Nếu được quay lại quá khứ, tôi nghĩ mình sẽ không thay đổi bất cứ điều gì, và cũng không lựa chọn khác đi.

Quill Cloud


Nói thật là tôi… không nhớ, tôi vẫn đang chìm trong hạnh phúc mà (cười). Hạnh phúc là một chuyện đơn giản, chỉ cần bản thân hài lòng với tất cả những gì mình đang có là tôi hạnh phúc rồi.

Quill Cloud


Tôi không chủ đích đi tìm hay cố gắng định nghĩa hạnh phúc, nhưng tôi luôn đặt ra từng nấc thang để phấn đấu. Cái thời tôi tự chạy xe dưới trời nắng nóng đi ship từng đơn hàng, tôi chỉ biết ước sau này mình sẽ mở một cửa hàng rồi đứng thu tiền trong phòng điều hòa mát lạnh. Tốt nghiệp xong thì tôi có cửa hàng thật, thì tôi lại ước được làm công việc bàn giấy để có thêm thu nhập, và 1 năm sau tôi vào Vietcombank làm. Làm được 1 tháng thì tôi nhận được lời mời đóng vai chính, nhưng sau một hồi đấu tranh tâm lý, tôi đành phải từ chối, phần vì mới vào làm 1 tháng, tôi khó mà… bỏ việc để làm phim. Về sau tôi tự an ủi, âu cũng là duyên phận, mình bỏ lỡ tức cơ hội ấy vốn không thuộc về mình.


Chính ra cuộc đời tôi khi ấy cũng đơn giản, đạt được cột mốc này, tôi lại tiếp tục tiến đến cột mốc tiếp theo. Và tôi nhận ra rằng trong những năm tháng ấy, dù cô đơn đến mấy, tôi chưa bao giờ mong muốn có một người yêu hay một người đồng hành. Thời trẻ, hạnh phúc của tôi là công việc, sự nghiệp, tôi khao khát đạt nhiều thành tựu để khẳng định bản thân. Đến khi tôi 28 - 29, tuổi trẻ qua đi, tôi gặp chồng tôi, và rồi tôi cảm thấy mình đã phấn đấu đủ rồi, hãy tập trung xây dựng một mối quan hệ lâu dài, ổn định đi thôi.


Đúng là quan niệm của mình về hạnh phúc sẽ thay đổi theo thời điểm. Với tôi bây giờ, hạnh phúc là gia đình, là bình yên. Nghe hơi… có tuổi nhỉ? (cười).

Tôi biết nhiều bạn sẽ bị hẫng khi chuyển từ trạng thái ôm đồm nhiều việc sang không làm gì mấy - giống như như trạng thái của tôi hiện tại. Nhưng tôi lại không trải qua sự hẫng đấy, vì thời điểm không làm nhiều việc thì tôi dành thời gian để… yêu. Nghĩ lại, có khi tuổi trẻ mình hăng hái làm việc phần là vì mình không có người yêu không biết chừng. Những mối quan tâm của tôi trong cuộc sống sẽ luôn thay đổi, chuyển dịch; lúc là công việc, lúc là tình yêu. Thậm chí, bạn có thể thấy rõ điều ấy trên các trang mạng xã hội của tôi. Thời độc thân, mỗi lần buồn là tôi… viết nhiều lắm, nhưng viết theo kiểu giấu nỗi buồn của mình đi. Khéo đằng sau những bài viết hân hoan vui vẻ là một trái tim tràn đầy mảnh vỡ đấy (cười). Nhưng đến khi có người yêu và lấy chồng, tôi đâm lười không muốn đăng gì cả, trừ khi có yêu cầu công việc. Những lúc thực sự cảm thấy ổn, tôi có thể rời xa mạng xã hội đến cả tháng trời.

Quill Cloud


Năm nay tôi sẽ chuyển nhà và sinh em bé, vậy là 2 nhiệm vụ lớn thành công mỹ mãn rồi. Đến giữa năm sau tôi có kế hoạch đi đánh golf trở lại, tập 3 tháng để tháng 9 ra sân. Khoảng giữa tháng 8 năm sau là lúc mùa giải Ngoại hạng Anh quay lại, có thể lúc đấy tôi đã sẵn sàng đi làm trở lại, vì theo dự tính lúc đó con tôi cũng đã khoảng 6 tháng tuổi rồi. 2022 là năm tôi nghỉ ngơi và dành thời gian cho gia đình, nhưng tôi vẫn vạch ra lộ trình dần quay trở lại với công việc và cuộc sống. Tôi là tuýp người nghỉ ngơi cũng phải có lộ trình. Khái niệm “nghỉ ngơi" của tôi không phải nằm yên một chỗ, tôi vẫn đi tập yoga, vẫn học những kiến thức về làm mẹ, vẫn chăm sóc sức khỏe bản thân. Tôi thích vẽ cuộc sống của mình càng chi tiết càng tốt. Có thể tôi không đủ sức làm hết những thứ tôi vẽ ra, nhưng chí ít tôi biết mình nên làm gì, muốn điều gì.

Cám ơn chị Thu Hoài cuộc trò chuyện này, và chúc chị luôn hạnh phúc trong cuộc sống, dù hạnh phúc đối với chị là gì.

Quill Cloud