Quill Cloud

Mở máy lên, tôi bất ngờ khi thấy Phan Thế Anh đang ngồi trên xe ô tô chứ không phải trong căn phòng của mình, hay một quán cafe nào đó. “Xin lỗi em, anh đang trên đường đi quay gameshow nên phải tranh thủ phỏng vấn trên xe.” Giờ nghĩ lại, tôi lại thấy hơi… buồn cười, vì khung cảnh ấy thật chẳng khác những gì tôi vốn dĩ hình dung về Thế Anh.


Khán giả không chỉ biết tới Thế Anh với danh xưng Travel Blogger, với chuyến đi Ladakh 1 tháng, với những bức ảnh về với thiên nhiên rất an nhiên, tĩnh lặng và nên thơ; mà bởi Thế Anh còn là giảng viên môn Marketing tại trường ĐH Quốc tế Miền Đông - vai trò anh đảm nhiệm từ năm 2015 tới nay, đồng thời là tác giả cuốn sách “Hành trình xây dựng thương hiệu cá nhân".


Nhìn chung, Thế Anh ngoài đời chính là kiểu người sẽ không dừng lại, theo cả nghĩa đen và nghĩa bóng. Anh liên tục tìm kiếm những câu chuyện mới, những góc nhìn mới mẻ tại một điểm đến anh đã liên tục trở đi trở lại; “khai quật" những miền đất mới hợp với thị hiếu khán giả; tô vẽ những màu sắc mới cho riêng mình. Nhưng có một điều đặc biệt, ấy là trái ngược với nhịp sống rất nhanh, rất vội, những khung hình du lịch của Thế Anh lại kể một câu chuyện hoàn toàn khác: Những khoảnh khắc rất đỗi dịu dàng, chậm rãi và bình yên.

Quill Cloud


Trong 3 năm học tại Hàn, tôi có rất nhiều cơ hội để đi du lịch. Nhưng tôi chỉ đơn giản là đi và hưởng thụ chứ không chụp hình, quay video lại. Đến mức mà khi nói chuyện với ba mẹ, những điểm du lịch nổi tiếng ba mẹ nói đến tôi đều đã ghé thăm, nhưng hỏi đến ảnh chụp là tôi… tịt. Ngày đó, tôi, cũng như rất nhiều bạn, chỉ đi du lịch với tâm thế thưởng ngoạn, tận hưởng là chính; đi để biết nơi đấy là gì.


Nhưng về sau khi nghĩ lại những chuyến đi đầu tiên ấy, tôi vô cùng tiếc nuối. Có những lúc tôi muốn chia sẻ với ba mẹ, bạn bè và khán giả của mình về những câu chuyện mà tôi đã bắt gặp trên những chuyến đi, nhưng tôi không thể cho họ thấy hình ảnh ấy, khung cảnh ấy bằng mắt thường. Chụp ảnh và quay video là cách lưu giữ kỷ niệm rất thú vị, bởi ta không bao giờ sống lại khoảnh khắc ấy một lần nữa. Chuyến đi năm 20 tuổi hẳn sẽ khác với chuyến đi năm 25 hay 30 tuổi. Sau này mình có thể chia sẻ với con cháu rằng thời tuổi trẻ mình đã từng đến những nơi xinh đẹp này, đã từng có những kỷ niệm sống động đến vậy.

Những thước phim là nhật ký sống động tôi lưu giữ cho chính mình. Và khi tôi chia sẻ chúng với mọi người, đó là cách tôi mời họ đồng hành cùng tôi trên những chuyến đi trong đời.

Quill Cloud


Khi ở Hàn tôi chủ yếu chơi với các bạn nước ngoài, và đa phần bạn bè tôi là người Thái Lan. Sau 3 năm học Thạc sĩ tại Hàn, tôi về nước và đi dạy tại trường ĐH Quốc tế Miền Đông. Thời điểm đó tôi mới vào nghề, không có nhiều bạn bè ở Việt Nam. Tôi rất cô đơn, rất nhớ cảm giác tự do khi còn sống ở nước ngoài. Nên thành thông lệ, cuối tuần nào tôi cũng… bay sang Thái Lan. Chiều thứ 6 dạy xong là tôi xách vali lên máy bay sang chơi với bạn bè bên đó, đến tối Chủ nhật tôi lại bay về. Tôi được bạn bè dẫn đi rất nhiều nơi thú vị mà người bản địa thường lui tới. Và thế là tôi đem lòng yêu thích Thái Lan, có tháng tôi đi tới 4 lần, mùa hè tôi còn đi nhiều hơn nữa.


Quill Cloud


Gu du lịch của tôi thay đổi theo từng thời điểm. Hồi còn là du học sinh Đài Loan hay Hàn Quốc, tôi thích khám phá những nơi chỉ người bản địa mới đến, vậy nên những trải nghiệm của tôi tại hai nơi này có phần mới lạ hơn so với phần đông khách du lịch chỉ đến thăm thú trong thời gian ngắn. Có một giai đoạn kênh của tôi ngập tràn những nội dung về Đài Loan và Hàn Quốc. Nhưng về sau, tôi và Nhân (PV - Travel Blogger Mike Nhân Phan) nhận thấy nội dung thuần về hai đất nước ấy vẫn chưa đủ để tạo thành điểm nhấn của mình. Tôi thử một hướng khác, ấy là review và chụp hình các khách sạn và tạo được dấu ấn riêng.


Thời điểm tôi về nước, không may, là đúng đợt dịch, nên tôi ít có điều kiện di chuyển, thăm thú nhiều nơi. Vậy là tôi nảy ra ý định trải nghiệm một loại hình du lịch mới - cắm trại (camping). Vì dịch, mọi người rất ngại đi đến những nơi đông người, và khi ấy cắm trại bất giác trở thành “xu hướng của thời đại”. Bạn vẫn có thể vi vu cùng người thân, bạn bè, ghé thăm một địa điểm non xanh nước biếc, phong cảnh hữu tình, tự dựng trại và sinh hoạt cùng nhau. Đó là một trải nghiệm đáng nhớ và đáng thử trong đời, khi bạn được phép tách biệt với phần còn lại của thế giới, để gần gũi với thiên nhiên, với những người thân thương nhất. Cho đến thời điểm hiện tại, camping và glamping vẫn là một xu hướng du lịch cực kỳ nổi trội với phần nhiều khách du lịch Việt Nam.


Tôi cho rằng thị hiếu du lịch của cộng đồng sẽ luôn luôn thay đổi và phát triển, giống như bất cứ mọi ngành nghề, lĩnh vực khác mà thôi; và gu du lịch của tôi cũng được định hướng lại theo xu hướng thị trường và sở thích cá nhân.


Quill Cloud


Tôi luôn khao khát tìm ra một điểm nhấn trong nội dung của mình. Tôi không thể giữ một điểm đến cho riêng mình, và cũng không thể ép mình đến một nơi chỉ một lần. Bởi vậy, tôi muốn mỗi khi đặt chân đến một nơi chốn, tôi có thể kể một câu chuyện thật khác, thật đặc biệt.

Tôi không bị ảnh hưởng quá nhiều bởi các Travel Blogger khác. Tôi cứ làm theo điều mà tôi cho là đúng đắn, tôi làm vì tôi thích, chứ tôi không có ý định bắt chước người ta. Nói đơn giản thế này, không phải vì Khoai Lang Thang nổi tiếng mà tôi phải làm giống như bạn để “nổi theo"; không phải vì những nội dung review du lịch sang chảnh của anh Vũ Khắc Tiệp rất được đón nhận mà tôi ép mình đi theo định hướng như vậy. Mỗi Travel Blogger có một con đường riêng, tôi không muốn biến hành trình của người khác thành sự lựa chọn của mình.


Tôi từng đi Ladakh (Ấn Độ) trong 1 tháng, và cho tới nay, đó là chuyến đi được cộng đồng chia sẻ nhiều nhất của tôi. Thời điểm đó, Ladakh rất nổi tiếng với dân phượt và những người yêu thích trekking bởi sự hoang sơ của mình. Nhưng cá nhân tôi chỉ muốn thâm nhập vào đời sống Ladakh như một người bản địa. Tôi không xem quá nhiều nội dung người khác đã làm về Ladakh, tôi mang hành trang và máy ảnh đến Ladakh, tự mình khám phá, từ tìm góc chụp. May mắn là những góc nhìn của tôi về một Ladakh đời thường, chân phương đã chạm đến rất nhiều bạn đọc.

Quill Cloud


Tôi đi Ladakh vào năm thứ 2 học Tiến sĩ. Ấy là một giai đoạn cực kỳ căng thẳng với tôi, đẩy tôi đến mức tuyệt vọng. Đã có những lúc tôi cảm thấy mình không sinh ra để học Tiến sĩ, năng lực của mình quá yếu, mình không đủ thông minh, cũng không có thứ đam mê “sống chết" với công việc nghiên cứu. Tôi khi ấy mong manh dễ vỡ, vừa áp lực công việc, nghiên cứu, học hành, vừa cô đơn khi không có gia đình, bạn bè bên cạnh ở nơi phương xa. Lúc đó bạn bè khuyên tôi nên đến Ladakh - một vùng Phật linh thiêng và bình an - để cầu phúc. Tôi lên đường ngay lập tức, bởi… căng thẳng và chán nản quá rồi, tôi cần một trải nghiệm mới để chữa lành tâm hồn mình.

Khi sang Ladakh, tôi đi rất nhiều đền chùa, cầu xin ân huệ để có thêm niềm tin bên trong mình. Và may mắn thay, tôi thật sự đã vượt qua được giai đoạn bất ổn ấy.

Gia đình không theo đạo Phật, nhưng cũng như đại đa số gia đình Việt Nam, từ nhỏ tôi cùng bố mẹ đi chùa rất nhiều trong các dịp lễ Tết. Tôi cũng không cho mình là người tâm linh, chỉ là trong cuộc sống, ta luôn cần một thứ gì đó để đặt trọn niềm tin, để tâm luôn hướng thiện, để bản thân có cách tư duy, hành xử đúng đắn trong mọi việc. Đó là giá trị tinh thần mà tôi nương vào trong đời.

Quill Cloud


Ngẫm kỹ thì đúng là như vậy. Nếu quan sát những tấm hình tôi chụp, mọi người có thể thấy tôi rất thích những nơi tĩnh lặng, gần gũi thiên nhiên, ít sự ồn ào, xô bồ. Chỉ cần có cơ hội là tôi sẽ vào rừng, tìm đến những nơi nhiều cây cối, động vật… để thấy tâm hồn mình thật bình yên, và trong một khoảnh khắc, mình được buông bỏ tất cả những cạnh tranh, áp lực. Cuộc sống thường ngày vốn đã thật tấp nập và vội vàng, đôi khi thêm nhiều phần phức tạp, nên tôi vô cùng trân trọng những chuyến du lịch chữa lành.


Đó cũng là tinh thần mà tôi gửi gắm qua những bức hình. Khi nhìn vào tấm ảnh của Phan Thế Anh, tôi mong bạn cảm thấy bình yên. Không bộn bề, không lòe loẹt, cũng không check-in sang chảnh. Chỉ cần bạn tìm thấy một khoảng lặng thật an nhiên trong tâm hồn, với tôi ấy là niềm vui.


Quill Cloud


Tôi thích chia sẻ nhưng lại sống nội tâm, ít muốn bộc lộ cá tính. Tôi mang tất cả suy nghĩ, vốn sống của mình vào những trang sách của mình. Khi viết “Hành trang xây dựng thương hiệu cá nhân", tôi thực sự tâm đắc rằng đây chính là một thứ hành trang cho người đọc để tự tạo ra dấu ấn của riêng mình, thay vì đóng khung họ trong một hình mẫu KOL lý tưởng.


Tôi cũng không lo mình đang viết sách cho những… đối thủ cạnh tranh tương lai đâu (cười). Tôi tin rằng mỗi người sở hữu một màu sắc riêng, và với tư cách là người đi trước, tôi nên giúp đỡ những người trẻ đang chấp chới, loay hoay nơi vạch xuất phát có thể tìm được màu sắc của họ.


Quill Cloud


Tôi sẽ dùng 2 màu đen - trắng. Nếu quen biết tôi ngoài đời, mọi người sẽ thấy tôi đơn giản lắm. Tôi không biết nói chuyện màu mè, mà tính tôi cũng thật thà. Ai hỏi gì… tôi cũng chia sẻ thật.


Quill Cloud


Tôi rất áp lực là đằng khác, tôi thậm chí còn đi hỏi rất nhiều người để xin lời khuyên. Có những người gợi ý tôi… bắt chước những bạn Travel Blogger đang nổi như Khoai Lang Thang hay Chan La Cà. Nói chung là mỗi người một ý, mà điểm chung là tất cả những định hướng mọi người đưa ra, tôi đều… không thích. Tôi có thể bắt chước nụ cười rạng rỡ của Khoai, nhưng tôi thấy đó không còn là mình. Tôi nghĩ mình hãy cứ làm những điều mình thích, những việc khiến mình thực sự thoải mái mà không phải ngại ngùng. Tôi tin bạn sẽ tự tin và làm tốt việc của mình mà không trở thành bản nhái của bất kỳ ai.

Quill Cloud


Thú thực là thời gian đầu tôi không tính toán quá nhiều. Như đã chia sẻ, đó là giai đoạn tôi đặc biệt căng thẳng khi phải sắp xếp một cuộc sống hoàn toàn mới khi quay về Việt Nam. Tiền kiếm được tôi dành chủ yếu để đi du lịch, nên có thể nói những năm đầu tôi sống khá hoang phí. Nhưng đổi lại, tôi có những trải nghiệm tuyệt vời, những ký ức đẹp đẽ với bạn bè, và tất cả những điều ấy đã đưa tôi vượt qua thời gian khủng hoảng.

Sau khi đã quen với nếp sống ở Việt Nam, tôi bắt đầu đi du lịch có ý thức, có tính toán hơn. Tôi tập trung vào mảng review du lịch, tìm đọc những kiến thức mới, sáng tạo nội dung mới và tạo ra một màu sắc riêng cho chính mình.

Đặc biệt, tôi rất may mắn khi nhận được rất nhiều lời mời hợp tác. Từ năm 2021 khi tôi về nước tới nay, tháng nào tôi cũng có dịp làm việc với nhãn hàng, thậm chí vào những tháng cao điểm như lễ Tết, tôi có thể làm với 20-30 nhãn một tháng. Đây là cơ hội để tôi sáng tạo nhiều nội dung chất lượng hơn. Có nhãn hàng chủ động hỗ trợ tôi trong một số chi phí cần thiết khi đi du lịch; và thu nhập sau những dự án hợp tác cũng là một khoản tích cóp vừa đủ để tôi tái đầu tư cho tương lai.


Quill Cloud


Có nhiều lúc tôi cảm thấy công việc của mình quá bận rộn, thời gian một ngày trôi qua quá nhanh. Ngày nào tôi cũng quay video, chụp hình, chỉnh hình, đến tối lại soạn giáo án, chấm bài cho sinh viên, chuẩn bị bài giảng, họp hành… Và nhịp sống ấy đôi khi khiến tôi nghẹt thở, buộc tôi phải hy sinh thời gian cá nhân dành cho gia đình.

Tôi biết vấn đề mình gặp phải, nên tôi chọn cách không tham lam nữa. Giả sử một nhãn hàng mời tôi và gia đình đi du lịch, kể cả job đó không có chi phí, tôi cũng vui vẻ và sẵn sàng đi luôn. Tôi cũng cố gắng cân bằng những dự án hợp tác để đảm bảo công việc dạy học. Tôi đã từng ngậm ngùi từ chối rất nhiều chuyến đi dài ngày do nhãn hàng tài trợ vì tôi tôn trọng việc học của sinh viên. Dĩ nhiên là tôi tiếc chứ, nhưng tôi luôn tin rằng khi một cách cửa đóng lại, một cánh cửa khác sẽ mở ra, và nhiều cơ hội khác rồi sẽ đến với mình.

Quill Cloud


Có lẽ đó là chuyến đi Ấn Độ trong vòng 1 tháng. Chia sẻ thật với bạn, lúc tìm hiểu trước chuyến đi, tôi đã rất… sợ. Ở Ladakh khi ấy không có khách sạn nào mà mình có thể ở thoải mái, sự lựa chọn tôi có thể nghĩ đến là ở nhờ nhà dân. Rồi việc tắm rửa, vệ sinh, ăn uống… cũng rất bất tiện. Nhưng rồi tôi vẫn mạnh dạn đi, bởi tôi nghĩ rằng đây là trải nghiệm mới mẻ chỉ có một trong đời. Và thật sự đến khi tự mình trải nghiệm, tôi mới biết hóa ra mình cũng thích kiểu du lịch bụi như thế này. Như một lẽ tự nhiên, tôi bắt đầu hứng thú với văn hóa Phật giáo của Ấn Độ, tò mò với những câu chuyện của nơi ấy; tất cả cho tôi một góc nhìn mới rất tuyệt vời.


Quill Cloud


Tôi nghĩ bất kỳ ai, làm bất kỳ công việc nào, cũng mong muốn chạm đến một đỉnh cao mới. Với công việc Travel Blogger, đỉnh cao mà tôi hướng tới là liên tục tạo ra sự bứt phá trong câu chuyện, hình ảnh, nội dung mình chia sẻ tới khán giả. Tôi luôn mong muốn được collab với nhiều bạn Travel Blogger, chia sẻ những góc nhìn khác nhau với một điểm đến cụ thể. Nhưng ở thời điểm hiện tại, tôi vẫn chưa làm được điều này do còn vướng bận nhiều lịch trình cá nhân. Trong tương lai, tôi sẽ cố gắng hiện thực hóa “đỉnh cao" này, có thể kết hợp với nhiều bạn influencer ở các lĩnh vực khác như beauty, fashion, hoa hậu, ca sĩ… để từ đó đem đến những góc nhìn đa dạng, riêng tư nhất cho khán giả.

Quill Cloud