Hai năm vừa qua, dịch bệnh bùng phát mạnh ở Việt Nam và trên thế giới, ảnh hưởng nghiêm trọng đến không ít ngành nghề. Trong đó, du lịch là một trong những lĩnh vực hứng chịu nhiều tổn thất nhất. Với các travel blogger, du lịch không đơn thuần là chuyến đi xả stress, là phần thưởng sau thời gian làm việc, học tập mệt mỏi. Với họ, xê dịch là đam mê lớn, là một nhu cầu thường trực, là nguồn sống mới cho những câu chuyện và nội dung họ chia sẻ trên mạng xã hội (MXH), và đương nhiên, là điều mang lại cho họ nguồn thu nhập chính.


Trong những tháng ngày giãn cách kéo dài, travel blogger buộc phải “chôn chân” ở nhà, chờ đợi cơn bão đi qua để tiếp tục những dự định xê dịch còn dang dở. Đến ngày 15/3 năm nay, du lịch Việt Nam mở cửa hoàn toàn trở lại, hoạt động du lịch trên toàn quốc cũng cho thấy sự hồi sinh mạnh mẽ. Thời điểm sức sống du lịch “bật công tắc" cũng vừa vặn là giai đoạn chuẩn bị cho mùa du lịch hè, vốn sôi động, rộn ràng và đầy hứng khởi.


Hòa chung bầu không khí của những chuyến phiêu lưu và xê dịch ra thế giới, The Influencer đã trò chuyện cùng 3 Travel Bloggers: Lý Thành Cơ, Tô Đi Đâu, Trang Chó. Trùng hợp thay, thời điểm chúng tôi thực hiện bài phỏng vấn cũng là lúc từng người hoặc chỉ cách thời điểm cất cánh 24 giờ, hoặc đang rong ruổi trên chuyến du lịch dài nhất của mình. Có lẽ, nóng bỏng nhất không phải thời tiết đặc trưng những ngày hè, mà là cảm giác khi một lần nữa được cầm tấm vé trên tay, kéo vali trên sân ga và qua nẻo đường, hít thở bầu không khí của miền đất mới và thu vào trong mắt những khung cảnh đẹp tươi.

Vào thời điểm bùng dịch, tôi đang chuẩn bị cho chuyến đi New Zealand và lên kế hoạch đi Mỹ, Mông Cổ trong thời gian gần. Tôi phải hủy vé, dời lịch trình vô thời hạn; và cho đến nay, tôi vẫn chưa được đi những chuyến du lịch đó như mong muốn. Giai đoạn đầu của đợt giãn cách, tôi không tránh khỏi cảm giác chưng hửng và thất vọng. Lúc nào tôi cũng trong trạng thái mong chờ, rồi mông lung không biết ngày dịch kết thúc.


Đến năm 2021, tôi dần chấp nhận chuyện này. Tôi học cách sống với thực tế rằng mình không được xê dịch như kỳ vọng, học cách thích nghi với hoàn cảnh mới. Tôi bắt đầu tìm những thứ mới mẻ để trải nghiệm ngay tại nhà, chẳng hạn như bắt đầu làm kênh TikTok về review phim. Đó là “liệu pháp tinh thần" để tôi cân bằng lại trong thời gian rảnh, đảm bảo công việc sản xuất nội dung và đem lại giá trị tích cực, hữu ích cho độc giả.

Ngay khi dịch bệnh được kiểm soát và các chuyến bay nội địa được mở lại, tôi lên Đà Lạt ngay lập tức, và trở đi trở lại Đà Lạt trong những tháng gần đây. Tôi như tìm lại được tự do, như “con nghiện" được tiêm một liều cứu cánh. Tôi vội vàng đi cho bằng được để thỏa mãn đam mê xê dịch và xua tan nỗi sợ hãi vì dịch bệnh, vì kìm kẹp những ngày giãn cách. Và sau khi trở về từ những chuyến đi, tôi thấy biết ơn vô cùng vì còn được sống sau 2 năm u ám và ảm đạm. Tôi cũng học được cách không xem nhẹ những trải nghiệm mình có (don’t take thing for granted). Nếu có cơ hội, tôi sẽ đi ngay và luôn, không chần chừ, chờ đợi, dù là du lịch trong nước hay nước ngoài.

Giờ này ngày mai tôi sẽ ngồi trên máy bay đi Bali, chuyến đi nước ngoài đầu tiên của tôi sau 2 năm COVID. Hiện tại, xung quanh khu vực Đông Nam Á mới chỉ có Mã Mai, Thái Lan, Singapore và Indonesia mở cửa, trong đó chỉ có Indonesia là điểm du lịch hoàn toàn mới với tôi. Tôi không muốn chuyến “công du” sau dịch đầu tiên là một điểm đến quá quen thuộc, nên tôi chọn Bali - nơi tôi chưa từng đến bao giờ. Bali cũng là điểm du lịch lý tưởng vào mùa hè bởi biển và thời tiết nơi đây rất đẹp, phù hợp với mục tiêu “tránh nắng, tránh nóng" của đại đa số khách du lịch Việt Nam.


Trước đây, tôi từng chia sẻ mình muốn có những chuyến du lịch đi lâu và đi sâu hơn, thậm chí có thể ăn ở, sinh hoạt và làm việc như dân bản địa. Nhưng tiếc là tôi chưa thể mang tinh thần ấy vào chuyến đi Bali lần này, bởi tôi chỉ có 1 tuần “xả hơi" trước khi về Việt Nam làm việc cùng đối tác. Do đó, tôi gọi hành trình này là “Bali Highlights" - khám phá những địa điểm nổi tiếng nhất nơi này, như đi sống lưng khủng long Kelingking, đi Ubud, ngắm bình minh trên núi lửa, thưởng thức hoàng hôn trên Jimbaran Beach… Nhìn chung, tinh thần du lịch của tôi trong năm nay là “đi để trả thù" trước khi quá muộn. “Trả thù” 2 năm ở nhà bằng cách đi thật nhiều nơi, làm dày lịch trình với những điểm đến mới.


Nghĩ đến chuyến bay đi Bali ngày mai, tôi không quá phấn khích nhưng đặc biệt hồi hộp. Tôi chỉ hy vọng có một chuyến đi an toàn. Lúc nghe nói tôi sắp đi Bali, bạn bè hay “nửa đùa, nửa thật" nhắc lại sự cố kẹt ở Bali 1 tháng của chị Minh Tú hồi năm ngoái. Thú thật, nói tôi không sợ thì là nói dối, nhưng tôi cũng dự trù một khoản tài chính phòng trường hợp không may xảy ra (mà hy vọng là không chuyện gì xảy ra!)

Trong những chuyến đi tới, tôi sẽ tiếp tục sản xuất rất nhiều video tôn vinh những điều đặc biệt của mỗi chuyến đi. Những miền đất tôi ghé thăm có thể đã quá quen thuộc với bạn đọc, nên thay vì chỉ nói những điều mọi người đã biết, tôi sẽ cố gắng tìm ra những “bí mật" chưa được “khai quật", như một món ăn, một điểm nhấn văn hóa, một nét đẹp về truyền thống và con người… để nội dung của mình nổi bật hơn, cuốn hút hơn.


Sau chuyến đi Bali “mở bát" tới đây, tôi sẽ tiếp tục các chuyến du lịch nước ngoài và sản xuất nội dung sáng tạo. Theo quan sát của tôi, sau 2 năm dịch bệnh, người Việt Nam có xu hướng muốn khám phá các nước bạn nhiều hơn, đặc biệt là trong thời điểm các nước, các hãng hàng không rất tích cực đưa ra các chương trình kích cầu du lịch nhằm thu hút khách du lịch nước ngoài.


Bên cạnh đó, short video chính là định dạng nội dung du lịch “lên ngôi” trong mùa hè này. May mắn, đây cũng là định dạng mà tôi làm nhiều và làm tốt, đồng thời tạo ra một cách thể hiện độc lạ, gần gũi, ấn tượng hơn so với những bài post và bài blog thông thường. Tôi coi TikTok - nền tảng dành cho short video - là sân chơi của mình, nơi tôi tự tin và hào hứng sản xuất những nội dung chất lượng để thỏa mãn các bạn trẻ có chung đam mê xê dịch.

Sau khi các đường bay quốc tế dần mở cửa trở lại, tôi có cơ hội quay lại Singapore, Philippine, Malaysia và sắp tới đây là Thái Lan. Đây đều là những nơi tôi đã trở đi trở lại; nhưng lần quay lại này mang đến cho tôi những cảm xúc và cảm nhận rất khác. Đường phố vắng vẻ hơn, cái “vibe” du lịch cũng nhạt hơn ngày trước. Bản thân tôi vẫn cảm nhận được sự háo hức và phấn khích quen thuộc bên trong mình trước mỗi chuyến du lịch; nhưng bên cạnh đó còn là sự tò mò. Sau 2 năm với rất nhiều biến cố, tôi không biết liệu điểm đến tới đây đã đi qua những đổi thay gì, liệu những hàng quán mình thích ăn, những điểm vui chơi mình thích tới liệu có còn, và còn như xưa.


Tuy nhiên, trong 2 năm dịch bệnh hoành hành, ngành du lịch không hoàn toàn giậm chân tại chỗ. Chẳng hạn, Thái Lan đã tiến hành xây dựng một số địa điểm du lịch mới, và đó chính là những nơi tôi sẽ ghé thăm trong chuyến đi sắp tới. Hy vọng rằng tôi sẽ sớm được chia sẻ với các bạn về những hơi thở mới tại một miền đất đã quá quen thuộc với khách du lịch Việt. Tôi cũng không đặt ra quá nhiều kỳ vọng, mà chỉ chuẩn bị cho mình một tâm lý sẵn sàng khám phá để tận hưởng trọn vẹn mỗi chuyến đi.


Tôi biết có những bạn sẽ tìm hiểu kỹ càng từng điểm đến trước khi bạn đặt chân tới. Nhưng tôi là kiểu khách du lịch ngược lại. Tôi chỉ đọc ở mức cơ bản, đủ để có cái nhìn khái quát về nơi ấy. Còn lại, tôi muốn đón nhận và cảm nhận chuyến đi với một trái tim hoàn toàn rộng mở, không phán xét và dịnh kiến. Và đó sẽ là thời điểm tôi tìm ra cảm xúc cho mỗi cuộc hành trình.

Trong lần trò chuyện gần nhất, tôi có chia sẻ về kế hoạch học tiếng Trung và dự định quay lại Trung Quốc của mình. Đến giờ tôi vẫn đang tiếp tục học tiếng, nhưng có lẽ cái hẹn của tôi với Trung Quốc sẽ một lần nữa bị dời tới năm sau, do tình hình dịch bệnh tại Trung Quốc vẫn tương đối phức tạp. Tôi rất muốn được nhìn ngắm Lệ Giang một lần nữa, một Lệ Giang quá đỗi xinh đẹp, một Lệ Giang đánh dấu sự khởi đầu của tôi trên hành trình làm Travel Blogger.

Khi các đường bay quốc tế chưa được mở cửa, tôi cố gắng “kìm hãm” cảm giác cuồng chân bằng những chuyến du lịch trong nước, chuyến đi xuyên Việt kéo dài khoảng 1 đến 2 tuần. Tôi cũng dành dịp này để chăm chút cho những điều quan trọng khác trong cuộc sống như gia đình, bạn bè và sự nghiệp. Suốt thời gian ấy, tôi luôn tưởng tượng về giây phút được được lên đường, tin chắc một ngày không xa thế giới sẽ hết dịch, cuộc sống sẽ quay trở lại bình thường, những người yêu xê dịch sẽ tiếp tục được rong ruổi. Và như một lời hồi đáp của vũ trụ, sau tròn 2 năm, tôi bắt đầu hành trình Ấn Độ 30 ngày của mình, đánh dấu cột mốc tôi quay trở lại đường đua du lịch.


Chuyến đi Ấn Độ của tôi bắt đầu với 10 ngày ở Ladakh. Ladakh được ví là một “tiểu Tây Tạng" với hơi thở bình yên và cảnh sắc khác biệt hoàn toàn so với những vùng Đông Nam Á tôi từng đặt chân tới. Chúng tôi dành 2 ngày đầu tiên khám phá các tu viện, tìm hiểu về văn hóa và tín ngưỡng Phật giáo nơi đây. Trải nghiệm ấy cho tôi những trải nghiệm mới lạ và cũng đầy suy tư, chiêm nghiệm.

Có thể nói, 30 ngày Ấn Độ hứa hẹn là 30 ngày của trải nghiệm mới, thử thách mới. Trước khi tới Ladakh, chúng tôi được cảnh báo rất nhiều về nguy cơ shock độ cao. Ladakh có những đoạn đèo cao tới hơn 5600 mét, là con đèo cao nhất thế giới mà xe có thể chạy được đến. Và thực tế cho thấy những cảnh báo kia không thừa. Đoàn 10 người chúng tôi ai cũng gặp triệu chứng, nặng nhẹ đủ cả. Người chảy máu mũi, người đau đầu, nôn ọe. Nhưng có lẽ sau này nhìn lại, tôi vẫn trân trọng những trải nghiệm “khắc cốt ghi tâm" ấy. 20 ngày còn lại của chuyến đi, tôi sẽ cùng 2 bạn nữ xuống thủ đô New Delhi. Đây có lẽ sẽ là một kỷ niệm đặc biệt, một thử thách đáng nhớ trên hành trình này. Hiện nhiệt độ tại New Delhi rơi vào khoảng 45 - 50 độ, mức nóng kỷ lục trong vòng 122 năm trở lại đây.


Tôi cũng dự tính trước những nơi tôi muốn khám phá sau khi quay về từ Ấn Độ. Thông thường, khi chọn được điểm đến, tôi sẽ bắt đầu lên kế hoạch chuẩn bị trang phục, tài chính, tìm hiểu về ẩm thực, đặc sắc văn hóa vùng miền để có được bức tranh tổng quan về nơi mình sắp đến. Và tôi sẽ lên đường với trái tim trần trụi, không phán xét, không định kiến, để cảm xúc của mình tự do dẫn lối trải nghiệm. Có thể tôi sẽ khám phá ra những điều mới mẻ mà báo chí chưa nói tới. Có thể tôi sẽ có cảm nhận khác với những cảnh sắc mình đã đọc về. Ấy là điều rất đỗi bình thường, và tôi để lòng mình rộng mở với mọi điều có thể xảy ra.

Với những chuyến đi sắp tới, tôi sẽ thử thách bản thân với một kênh Youtube, cùng bạn đọc trải nghiệm du lịch qua những thước phim. Bạn đọc vẫn yêu thích những nội dung và phong cách du lịch của tôi, nên với tôi đây là một sự thử nghiệm, đổi mới, tự thử thách thay vì một trở ngại hay áp lực “cạnh tranh" với các bạn Travel Blogger/ Travel Influencer khác. Trong thời đại ai cũng có thể đi du lịch và viết review, tôi vẫn tự tin là chính mình - một tôi riêng, một phong cách riêng mà những bạn theo dõi tôi vốn yêu quý tôi vì điều đó. Tôi không ép bản thân phải thay đổi.

Quill Cloud