Nhắc đến MC Phí Linh, những #keyword đi cùng chị là BTV của VTV, 1989, MC loạt event tầm cỡ như “Hanoi International Fashion Week năm 2016; Wechoice 2017; The Voice; Liên hoan phim Quốc tế Việt Nam;.. và đặc biệt là Lễ khai mạc Sea Game 31.”  


Trước sân khấu, MC Phí Linh mang đến cho khán giả hình ảnh một MC chuyên nghiệp, cá tính, chỉn chu qua từng câu dẫn. Dù đã hành nghề được nhiều năm nhưng hiện tại, chị vẫn luôn tâm niệm về cách sống không ngừng nỗ lực, hoàn thiện bản thân mỗi ngày. Trái ngược, trong cuộc sống thường nhật, MC Phí Linh sống giản dị, đời thường và vô cùng cảm xúc. 


“Không chỉ dừng lại ở những câu chuyện Sea Game” - buổi phỏng vấn lần này của The Influencer có cơ hội trò chuyện cùng MC Phí Linh để hiểu hơn về công việc, cuộc sống và những giá trị sâu sắc từ góc nhìn của chị.


Quill Cloud

Mình đã hạ cánh xuống mặt đất ngay sau đấy bởi còn nhiều công việc phải xử lý. Có một sự thật rằng mình không dám xem lại băng ghi hình của chương trình ngày hôm đó, cũng không dám tin vào những lời khen, bình luận mọi người dành cho mình. Sau vài ngày, mình mới có thời gian và tâm lý sẵn sàng để đón nhận sự biến chuyển, nhìn nhận lại sự nỗ lực của cả ekip và bản thân trong buổi tối hôm đó.

Quill Cloud

Thực sự mình rất xúc động và tự hào. Mọi cảm xúc của mình đong đầy trong mỗi đoạn dẫn. Đây là một dấu mốc vô cùng đáng nhớ, không chỉ về khía cạnh thể thao mà của toàn thể đất nước Việt Nam. Mình ý thức rất rõ ràng trách nhiệm, vinh dự và sự tự hào khi mình được giao phó trở thành một phần của nó. Chỉ có điều kết quả công việc mà mình đảm nhận có xứng tầm với một lễ khai mạc của đại hội thể thao Đông Nam Á của quốc gia hay không? Đấy là suy nghĩ khiến mình trăn trở nhất, nhưng cuối cùng mình cũng an lòng vì đã hoàn thành nó một cách cố gắng nhất.

Quill Cloud

Thật ra, công việc của anh Linh có khá nhiều lịch trình, các đầu công việc ở VTV4 gần như chiếm hết thời gian của anh. Nhưng anh vẫn nhận lời tham dự chương trình này vì trách nhiệm quốc gia. Ngoài ra có lẽ một phần lý do rất nhỏ nữa là để cùng mình tham gia vào một sự kiện lớn, đó là dấu mốc đầy ý nghĩa.


Đây cũng là lần đầu tiên cả hai “ra mặt” cùng nhau ở sự kiện lớn. Nhưng thật ra khi mình làm Lễ hội pháo hoa quốc tế Đà Nẵng 2019, chồng đã đứng sau cổ vũ mình dẫn bằng Tiếng Anh. Anh Linh làm VTV4 nên không chỉ có trình độ ngoại ngữ mà còn kinh qua nhiều sự kiện chính trị quốc tế, quen với các chương trình tin tức có sự xuất hiện của các nguyên thủ. Bởi vậy những sự kiện như này anh ấy là người có kinh nghiệm và làm việc chuyên nghiệp nên mình rất yên tâm.

Quill Cloud

Trước khi dẫn sự kiện này mình có xem lại lịch sử lễ khai mạc của các kỳ Sea Games nhiều lần. Mình để ý, năm 2017 nước chủ nhà họ đọc tên chào các đội tuyển các quốc gia còn lại bằng thứ tiếng mẹ đẻ của họ.


Thêm vào đó, mình và anh Linh đều là những người đã tham gia các kỳ giao lưu thanh niên Đông Nam Á, tại đó mình được gặp tất cả các quốc gia, hiểu được rằng các nước bạn sẽ có cảm tình nhiều hơn nếu được chào bằng tiếng của nước họ. Vậy nên hai vợ chồng quyết định đưa ý tưởng này vào kịch bản.


Ban đầu, câu chào 11 thứ tiếng đó được giao cho mình đọc. Tuy nhiên, dưới góc nhìn là BTV và sản xuất, mình hình dung được thời điểm các đoàn bước ra từ cánh cổng, camera của Việt Nam sẽ chưa bắt được khoảnh khắc của họ. Vậy nên, MC sẽ là người giới thiệu nước họ trước, cùng thời điểm đó kịp lúc để đoàn các nước ra và máy có thể zoom vào họ. Sau đó, MC Đức Bảo sẽ nói tiếng Anh và chào bằng tiếng của từng nước. Thời điểm đó camera sẽ bắt được những khoảnh khắc mà vận động viên nghe được ngôn ngữ mẹ đẻ của mình vang lên ở lễ khai mạc Sea Game. Thêm vào đó, khán giả theo dõi chương trình là khán giả của 11 nước Đông Nam Á chứ không riêng Việt Nam nên mình nghĩ điểm rơi của câu chào sẽ rơi vào phần sau.


Chính vì vậy mình nói với anh Linh hướng dẫn cho Bảo để Bảo đọc câu chào đó. Lúc đầu đọc tên nước và câu chào cũng vấp váp, nhưng khi đến đêm khai mạc thì phần đọc nào cũng đầy cảm xúc và hào hùng. Sau khi đọc xong mỗi nước thì mình quay sang nhìn Bảo và cả hai đứa đều rất hạnh phúc và thật sự đây là kỷ niệm rất đáng nhớ.


Lễ khai mạc Sea Games là đại diện cho bộ mặt của một quốc gia, là nơi thể hiện sự hiếu khách, trân trọng của quốc gia mình. Và dấu ấn cá nhân của mình được phát huy cao độ nhất là khi được hòa vào không khí trang trọng, hào hùng của lễ khai mạc. Mình cố gắng hết sức và mình nghĩ mình đã làm được và khán giả chắc cũng nhìn thấy tâm huyết và cảm xúc của mình trong đó.

Quill Cloud

Thú thật là mình mang lên nhiều áp lực hơn sự tận hưởng, phải đến khi mình nhìn thấy pháo hoa bùng lên, chủ tịch nước tuyên bố khai mạc thì mình mới thực sự tận hưởng từng khoảnh khắc của chương trình.


Trước đó, hai MC mang theo rất nhiều trọng trách và áp lực. Bởi để xứng tầm với một buổi lễ khai mạc hoặc một chương trình nghệ thuật có yếu tố đại cảnh, MC thường sẽ là giọng đọc của các cô, chú lớn tuổi. Thêm nữa, để làm một chương trình quốc tế, các quốc gia khác họ sẽ dùng tiếng Anh là ngôn ngữ bản địa của họ. Vậy nên đáng lẽ chương trình sẽ cần một người Việt nam và một người nước ngoài mới đúng vai trò.


Nhưng khi BTC tập hợp được 2 người hội tụ đủ tiêu chí là mình và MC Đức Bảo, cũng có nghĩa những việc còn lại là của mình và mình phải cố gắng để vừa đạt được tiêu chuẩn quốc tế vừa đạt được tiêu chuẩn quốc gia.

Quill Cloud

Mình quen dẫn talkshow và các chương trình giải trí thì tone giọng sẽ thấp hơn, nói sẽ nhanh và tự nhiên hơn. Nhưng khi vào một sự kiện chính trị thì mình phải tập lại.


Dù đã trải qua nhiều sự kiện quốc tế rồi nhưng SEA Games là một sự kiện đặc biệt và mình không hề hài lòng với phần giọng nói của mình trước đêm khai mạc diễn ra. Mình đi xem và lấy đoạn băng quay tổng hợp duyệt về nhà, sau đó mình xem lại giọng của mình như thế nào, tự đo điểm rơi của giọng nói vào không gian của sân vận động để cảm nhận trải nghiệm nghe của khán giả. Tiếp theo mình sẽ tự bật file ghi âm, thu lại giọng nói và tự nghe lại để tìm được điểm rơi mà khán giả cần nghe. Chỗ này cần phải xốp, chỗ kia cần phải trầm, và phải có sự biến đổi về tone giọng. Mình tập luyện liên tục để tạo ra sự khác biệt về tone giọng và giọng nói.

Quill Cloud

Người đầu tiên tin tưởng và đề xuất mình vào vai trò MC của lễ khai mạc SEA Games là đạo diễn Hoàng Công Cường, anh là người đầu tiên thông báo và gọi điện cho mình vào tháng 5.


Để nói về mối nhân duyên giữa mình và anh Cường, hai anh em đã đi cùng từ Miss Teen 2010. 12 năm là hành trình đầy nỗ lực của cả hai anh em. Anh là người theo sát mình, nhìn thấy từng bước thăng trầm trong sự nghiệp của mình. Anh cũng đồng thời là một đạo diễn có nghề, thậm chí là có tham vọng lớn trong việc xây dựng những đại cảnh hoành tráng của Việt Nam vươn tầm ra thế giới.


Tuy nhiên sau đó, bẵng đi một thời gian không thấy anh nhắc gì về SEA Games nên mình nghĩ chưa đảm bảo chắc chắn là mình có tham gia hay không. Thời điểm đó các anh chị cũng phải đắn đo nhiều bởi có rất nhiều ứng viên được gợi ý vào vị trí như vậy. Mình nín thở chờ đợi vì mình biết để được chọn vào sự kiện lần này là điều rất khó. Và sau khi cân nhắc đi cân nhắc lại, họ lựa chọn sự tổng hòa giữa nhiều yếu tố và điểm dừng, và khi ấy Phí Linh và Đức Bảo là hai cái tên được chọn.

Quill Cloud

Từ khi xem chương trình “Me xanh” phát sóng trên VTV3 từ những năm 2004 mình đã mong ước là 1 ngày mình được đứng ở đây và dẫn chương trình này. Sau đó là đến “Tuổi đời mênh mông”, một chương trình có rất nhiều bạn học sinh, sinh viên tham gia ca hát, mình cũng xem từ nhỏ và mình mong một ngày có thể đứng ở đây.


Năm 2013, chương trình The Voice lên sóng mình hy vọng được đứng tại đó. Đến năm 2015, “Sing my song” ra đời mình cũng nghĩ là mình phải dẫn chương trình này và cả “Lễ hội pháo hoa Quốc tế” tại Đà Nẵng năm đầu tiên mình cũng nghĩ một ngày mình cũng muốn đứng ở sân khấu đó. Những suy nghĩ này luôn ở trong đầu mình và dần dần nó dẫn mình đến những sân khấu đó thật.


Nhưng mình cũng chưa bao giờ nghĩ sẽ đứng ở sân khấu của SEA Games, đó là điều không bao giờ mình mơ đến và mình cũng luôn luôn nghĩ nếu SEA Games diễn ra ở Việt Nam thêm một lần nữa thì người dẫn chắc không phải mình đâu. Thậm chí khi anh Cường gọi điện nói Linh sẽ dẫn SEA Games mà mình còn không tin người anh đang nói về chính là mình.

Quill Cloud

Nói một cách lý thuyết và hoa mỹ là như vậy. Mình là một người luôn cố gắng và thường mình sẽ luôn cố gắng bằng 120% sức lựa của mình. Giây phút đầu tiên mình bước lên sân khấu của Hanoi International Fashion Week năm 2016, trước đó một tiếng, kịch bản thay đổi toàn bộ những chi tiết mà mình lại là người đảm nhận phần song ngữ. Đó là lần đầu tiên mình dẫn song ngữ trong một sự kiện lớn, dù tốt nghiệp chuyên ngành biên dịch tiếng Anh và có nhiều cơ hội tiếp xúc quốc tế qua các chuyến giao lưu. Nhưng dẫn một chương trình bằng tiếng Anh trước đông người là việc mình chưa từng làm bao giờ. Trong sự kiện lần đó, khi kịch bản thay đổi và mình phải tự viết lại lời dẫn bằng tiếng Anh, mình đã nỗ lực 120% sức lực.

Hoặc khi dẫn chương trình The Voice, không ai yêu cầu Linh bỏ giấy ra để nói, nhưng Linh nghĩ mình đang dẫn một chương trình truyền hình chứ không phải một event, rất đông khán giả đang nhìn vào mình mà mình cứ cắm mặt xuống giấy và không đối thoại với khán giả như thế là không được. Mình đặt áp lực là mình phải học và cũng tự viết những lời dẫn của mình ở The Voice để khi lên sân khấu không cần cầm giấy.


Sau khi biết thực sự mình sẽ tham gia dẫn SEA Games khoảng 2 tuần, mình tâm sự với ông xã rằng mình đã luôn cố gắng để tham gia các chương trình lớn, nhưng mình vẫn rất lo rằng 120% sức lực của mình vẫn không đủ với SEA Games. Dường như nó vượt xa cái năng lực nội tại của mình. Khi ấy ông xã mình động viên: “Không, không phải em thì là ai, anh tin vào em”. Ông xã có lẽ là người đầu tiên cũng là cuối cùng tin tưởng vào năng lực của mình. Mặc dù được động viên nhưng mình vẫn cảm thấy có gì đó thôi thúc mình. Việc luôn sống trong áp lực là sự lựa chọn của mình, để mình lớn hơn những gì mình đang có, đưa mình đến những nơi xa hơn thay vì dừng lại chỗ.

Quill Cloud

Thật ra sau những sự cố như thế mình cũng bị suy sụp nhiều, và tất cả xuất phát từ việc mình phải nỗ lực và cố gắng đế Phí Linh của ngày hôm nay khác với Phí Linh của ngày hôm qua. Khi bạn tạo ra sự khác biệt, nếu bạn may mắn bạn sẽ được khán giả đón nhận, và nếu bạn không may đó sẽ là một cú trượt. Liên hoan xiếc Quốc tế Việt Nam 2014 là cú trượt khi mình bắt đầu chập chững đi, còn nếu trượt ở thời điểm bây giờ khi mình có nhiều thứ để mất thì mình nghĩ là mình sẽ suy sụp kinh khủng hơn như thế rất nhiều. Nhưng mình không biết chắc được con đường mình đi là vững vàng hay đang chuẩn bị cho một cú trượt tiếp theo. Quan trọng hơn hết là mình đặt ra sự phấn đấu và vực lên ngoài phạm vi an toàn.

Quill Cloud

Đúng vậy, mình thích sách vở và yêu thích những hình mẫu như chị Diễm Quỳnh, anh Long Vũ… và mình cho rằng đó là những hình mẫu mà mình muốn học hỏi, học những cái hay của tất cả mọi người, hình mẫu nào có cái gì hay thì mình học. Nhưng sau này mình nhận ra việc ấy chưa đủ, mình phải đắm mình vào đời sống, những cọ xát trong cuộc sống sẽ bổ sung cho mình để làm nghề.


Bản thân Linh cũng là người dễ rung động với những chi tiết nhỏ xảy ra trong đời sống. Những mục tiêu mình đặt ra cho sự nghiệp thì lý trí luôn đúng đầu nhưng đằng sau đó, khi chỉ còn một mình thì Linh là người rất giàu cảm xúc, yêu nghệ thuật dễ rung động bởi cả những nỗi buồn và nét đẹp. Về sau này, mình để cảm xúc con người của mình trỗi dậy được nhiều hơn ở trên sân khấu, và công việc. Trước đây mình luôn giấu nó đi vì mình nghĩ những sân khấu chuyên nghiệp hoặc nơi cao sang mình đến không có chỗ cho sự ủy mị hoặc được mong manh. Nhưng sau này mình thấy không phải như thế, thầy của mình là thầy Thanh Bạch là người rất vui vẻ, hoạt náo trên sân khấu nhưng đời sống thường ngày thầy cũng là người rất dễ rơi nước mắt. Không ít lần thầy rơi nước mắt khi nhìn thấy bước đường trưởng thành của mình. Thầy Thanh Bạch cũng là một hình mẫu để mình hướng đến, ng cảm xúc hơn và trải nghiệm cuộc sống nhiều hơn chứ không phải mình phán xét cuộc sống. Linh cũng học được rất nhiều thứ khi được trò chuyện và giao lưu với các nhân vật trong “Lời tự sự”.

Quill Cloud

Mình sống cảm xúc, dễ buồn và dễ vui nên nhiều khi mình không có đủ sự lạnh lùng và tỉnh táo để vượt qua, dễ bị chông chênh trong cuộc sống. Mình lấy sự chông chênh đó coi như là một chút thiếu hụt trong đời sống của mình và mình níu giữ vào sự thiếu hụt đó để cảm nhận nhiều hơn niềm vui, nỗi buồn của người khác. Nếu mình luôn cảm thấy mình trọn vẹn rồi và luôn hành động bằng 100% sự tự tin, mình làm cái này chắc chắn sẽ tốt, mình có thể lý trí hóa mọi thứ bằng cách gạch đầu dòng và mình nghĩ là bằng ấy gạch đầu dòng đủ rồi, không có phần khuyết thiếu chông chênh thì mình nghĩ sẽ không bao giờ thăng hoa được.

Quill Cloud

Có lẽ thế, hạnh phúc nói một cách giản đơn nhất là niềm vui khi mình thỏa mãn được một cái gì đấy nho nhỏ, còn thỏa mãn được nhiều thứ cùng một lúc chưa chắc đã là hạnh phúc. Như bạn thấy, không phải cứ có tất cả là sẽ hạnh phúc. Có câu nói có vẻ rất ngôn tình là: ”Mình có tất cả nhưng lại không có nhau”.


Với Phí Linh, hạnh phúc chỉ trong một khoảnh khắc là khi mình đang được tận hưởng nó, cảm thấy nó đến với mình, mình quan sát được cảm xúc của bản thân trong sự việc, không gian đấy. Trong một con người chồng lớp lên nhiều trải nghiệm khác nhau vào thì nhiều khi thấu hiểu chính bản thân mình, quan sát được bản thân mình giữa nhiều biến động, giữa nhiều mối quan hệ với bạn bè, anh em, người yêu, chồng, con cái…, nhận biết được mình đang có điều gì đó là hạnh phúc.

Quill Cloud

Suy cho cùng, mình là người hay quan sát bản thân và tự đưa ra đúc kết nên lúc nào cũng sẽ là suy nghĩ như thế, mình nhìn thấy là mình đang đi lên và đang hòa vào dòng chảy của cuộc sống hay mình đang đi xuống. Bản thân mình không thể cân đối được việc đó và cũng sẽ có những lúc buồn rồi khóc bù lu bù loa lên. Nhưng như thế không có nghĩa là không hạnh phúc.

Quill Cloud

Cái này còn phụ thuộc việc mọi người đánh giá mình như thế nào, nhưng mình luôn dành từ khóa ‘nỗ lực” để đánh giá về bản thân. “Không ngừng nỗ lực” có lẽ là từ phù hợp với mình. Mình chỉ thấy mình không ngừng nỗ lực và đầy khuyết thiếu, cũng có những giây phút mình tự thỏa mãn với bản thân, khi mình xem lại đoạn băng SEA Games có những giây phút mình thấy nổi da gà với chính mình. Phải đợi đến khi con cái ngủ hết rồi, đêm khuya mới mở đoạn băng lên tự xem và mình cho phép có những khoảng được thỏa mãn với bản thân rất nhỏ.

Quill Cloud

Mình nghĩ bài học của mình ở thế giới này là hoàn thiện bản thân, hoàn thiện về nhiều chiều, nhiều mặt bao gồm sự nghiệp, gia đình hay bạn bè. Bởi vì nhiều nghệ sĩ khá cô độc và họ giữ sự cô đơn đó cho mình. Đôi khi cũng là công việc bận rộn nên họ ít giao tiếp với mọi người. Phí Linh thì khác, mình sống hết mình vì sự nghiệp nhưng cũng sống hết mình vì bạn bè, vì gia đình. Mình không vì sự nghiệp mà bắt gia đình mình hy sinh hoặc vì ưu tiên gia đình mà mình bỏ quên niềm đam mê của bản thân. Linh nghĩ bài học của bản thân ở kiếp sống này phải hoàn thiện về mọi mặt và sứ mệnh của mình là không ngừng hoàn thiện. Nếu có điều kỳ diệu xuất hiện thì mong rằng hành trình hoàn thiện bản thân của mình sẽ truyền cảm hứng cho người khác. Còn trước tiên thì mình phải học cách hoàn thiện bản thân.

Quill Cloud

Mình không phủ nhận điều đó và đôi khi mình tự cảm thấy mình quá tham lam. Tại sao mình lại đặt ra cho bản thân quá nhiều trách nhiệm như vậy? Tại sao mình luôn luôn bắt bản thân mình phải cố gắng, mình nghỉ một chút cũng được mà? Tại sao mình phải vất vả như vậy?... Nhưng mình không trả lời được câu hỏi đó bởi vì như bạn nói ở trên, mỗi người đều mang trong mình một sứ mệnh thì mình tự nghĩ đó là sứ mệnh của mình. Mình vẫn có mệt mỏi chứ, nhưng nó chỉ dừng lại ở khoảnh khắc đấy thôi, còn sau đấy mình lại làm tất cả mọi thứ vì mọi người, vì công việc cho chu toàn.

Quill Cloud

Ví dụ bạn bè không phải người lúc nào mình cũng gặp nhưng sẽ là những người khi họ gặp vấn đề mình sẽ dành sự ưu tiên cho họ, và khi mình gặp vấn đề họ cũng sẽ dành sự ưu tiên cho mình. Tuy nhiên, con cái vẫn là ưu tiên số một của mình. Nhiều khi mình bận công việc không thể ở cạnh con được, nhưng mình sẽ hạn chế điều đó nhất có thể. Chẳng hạn khi đi công tác mình sẽ mang con đi, hay đi làm bận rộn đến mấy thì vẫn về nhà đón con. Bên cạnh đó, mình cũng phải phấn đấu hết mình cho sự nghiệp nhưng không phải lúc nào sự nghiệp cũng là trên hết. Mình cẩn trọng lựa chọn những công việc phù hợp chứ không phải việc gì mình cũng làm và mình đã nhận thì sẽ làm hết trách nhiệm. Một năm mình chỉ tham gia một vài sự kiện lớn và một tháng vài chương trình nhỏ.


Với Linh, hạnh phúc gia đình là phải tìm được người chia sẻ, cộng tác cùng chứ mình không thể lấy một người mà bắt mình phải ở nhà không được đi làm nữa hoặc một người chỉ lo công việc không quan tâm gì đến gia đình và mọi gánh nặng dồn lên mình, sớm muộn gì cũng sẽ tan vỡ. Rất may đến thời điểm hiện tại, những người cộng tác với mình, song hành với mình trong cuộc sống từ gia đình, bố mẹ, bạn bè đến cộng sự họ đều hiểu mình, yêu quý mình. Lúc nào mình phải về nhà thì phải về, lúc nào cần đi làm thì phải đi làm, lúc nào cần đến với bạn bè thì vẫn phải đến chứ mình không thể bật 4 cái bếp đó trong cùng một lúc.


Và đương nhiên, để cân bằng được tất cả những điều ấy không phải dễ, hiện tại mình đang trung hòa được, người ngoài nhìn vào tường mình đi làm nhiều lắm, lúc nào cũng lộng lẫy ở trên sóng nhưng thực ra những giây phút đời thường của mình rất giản dị, mình không coi mình là người nổi tiếng hay một cái gì đó to tát. Đó chính là điểm cân bằng của mình.

Quill Cloud

Đúng là như vậy, sự biết ơn tạo ra sự cân bằng cho mình, mình biết ơn ngày hôm qua, hôm nay, mình biết ơn những người mình làm việc cùng thì mình mới có đủ động lực để cố gắng. Ngoài biết ơn còn có tận hưởng nữa, mình tận hưởng cuộc sống. Mình không chịu được cảm giác ngồi không một chỗ.

Quill Cloud

Có thể là do may mắn, mình luôn nghĩ nếu mình không đặt đủ sự cho đi thì mình không thể nhận về được, nếu mình cho đi không trọn vẹn thì mình cũng sẽ chỉ nhận về sự hời hợt và khi ấy mới là mất đi năng lượng. Còn nếu mình cho đi trọn vẹn ở khoảnh khắc đó, chắc chắn mình sẽ nhận về giá trị được bồi đắp lại cho năng lượng của mình. Ví dụ, khi mình đến một chỗ mà mình không chắc có nên đến đây không thì khi về chắc chắn mình sẽ thấy lấn cấn ở trong lòng. Nhưng khi đã xác định sẽ mang hết tất cả những gì mình có để đến thì khi về sẽ cảm thấy thoải mái.


Khi quan sát chính mình, nhiều khi mình tự thấy bị mất năng lượng và cho đến bây giờ điều khiến mình cảm thấy mất năng lượng là cho đi chưa trọn vẹn. Tất nhiên, trong cuộc sống mình vẫn sẽ có những sự hoài nghi, mình vẫn sẽ đi đến những nơi mình chưa quen nhưng dần dần mình sẽ có những sự chọn lọc đâu là phù hợp để mình không bị mất năng lượng.

Quill Cloud

Hành trình va đập của một người để hướng đến trưởng thành bao giờ cũng có những vấp ngã. Nhưng thay vì hướng sự kỳ vọng của mình ra bên ngoài thì càng ngày mình càng hướng sự kỳ vọng vào bản thân nhiều hơn. Ngày trước, khi mình cho đi, mình cũng kỳ vọng là mình cho đi như thế thì người khác sẽ phải như thế nào hoặc sự việc đó sẽ mang lại cho mình cái gì. Nhưng về sau, này khi mình cho đi, mình lại kỳ vọng khác. Nếu mình không nhận lại được gì thì mình sẽ kỳ vọng bản thân sẽ phải đặt được mục tiêu khác và điều đó sẽ làm mình thấy vui, hạnh phúc hơn, mình phải hơn bản thân mình của ngày hôm qua.

Quill Cloud

Thật ra chẳng có hình mẫu nào là đúng cho bất kỳ ai, mình nhìn vào một người để thấy sự nỗ lực của họ và được truyền cảm hứng. Linh không hy vọng mình sẽ trở thành hình mẫu cho các bạn trẻ, và có lẽ các bạn cũng không cần lấy mình ra làm hình mẫu. Điều quan trọng nhất là các bạn cần quan sát chính bản thân mình trong những sự thay đổi để xem xem tác động từ xung quanh như mình và bài phỏng vấn này, như các diễn biến của cuộc sống sẽ đưa các bạn đi đâu. Việc không ngừng quan sát chính bản thân sẽ giúp bạn đi xa hơn những gì bạn có thể đi. Mình nghĩ cái thời mình phải lấy ai đó làm hình mẫu cho con đường thành công của bản thân đã qua lâu rồi. Vì giai đoạn thành công của mình là thời kỳ tiền đề công nghệ 4.0, nên mô hình thành công của mình không còn phù hợp với các bạn nữa. Ngay từ thời điểm đầu, các bạn sẽ xác định thành công của mình sẽ là cái khác và môi trường thành công của các bạn sẽ là nền tảng khác, không phải là bước chân vào đài truyền hình cứ đi làm vì đam mê nữa. Nhưng mình hy vọng hành trình không ngừng nỗ lực của mình sẽ truyền cảm hứng cho các bạn.